18:30 22/05/2026
Nhưng mà muốn khóc.
Ngành gì rác rưởi.
Cũng may là mình đủ giỏi để người khác không đụng vào được, cũng đủ ngu để không trở thành mối đe doạ...
Hôm nay đáng sợ quá.
Thực sự đáng sợ.
Phải ăn cho bớt sợ.
18:27 22/05/2026
Thôi mà, không khóc. Cậu làm tốt rồi. Cậu vừa xong một nhiệm vụ khác.
Không khóc nhé. Cậu giỏi lắm rồi. Không sao. Không sao.
18:25 22/05/2026
“Không tự ngưng thuốc, tuyệt đối không được tự ngưng thuốc nhé.”
Ừm, đừng tự ngưng. Chia sẻ từ người tự ý ngưng thuốc ba lần.
Lờn thuốc là một.
Thuốc quật là hai.
Đừng nhé. Cố gắng, nhé.
17:11 22/05/2026
Buồn ngủ...
Ngủ nhiều mà vẫn buồn ngủ.
16:46 22/05/2026
Lại họp.
14:40 22/05/2026
Mình làm việc này với sự cung kính kỳ lạ...
Và nỗi cô đơn...
Và nỗi cô đơn của những công trình bị bỏ hoang...
Thực ra cũng không phải bị bỏ hoang, chỉ là...
Chà, mình...
10:30 22/05/2026
Chịu rồi. Đền thần của bác mà bảo là máy bán nước tự động à...
Chỗ để cầu nguyện đấy nhé.
10:26 22/05/2026
Ừ nói chung là làm việc không làm, đi code đó...
Ừ cái gì vui thì ưu tiên.
Mai mất việc.
10:25 22/05/2026
Thực lòng thì bỏ cooldown ở cái Đền thần Cáo, trông nó như máy bắn hoa. Thiết nghĩ, thiết nghĩ, đổi tiếng chuông thành tiếng pháo nổ.
09:28 22/05/2026
Giọng văn của một người viết khi họ mười lăm tuổi, thực sự là cái gì đó rất khắc khoải. Là rực rỡ. Là dịu dàng. Là trăn trở. Ở tầm tuổi đó.
Thực lòng rất muốn đặt hết niềm tin vào người trẻ.