10:03 20/05/2026
Nhưng mà, mình vẫn nên ở một mình thôi.
10:01 20/05/2026
Đọc asphyxiophilia vì nó miêu tả mình.
Thực ra tìm asphyxiophilia rất dễ, tìm nó trên internet với bút danh của mình là được. Tiện thì cuốn này đồng tính nam, lệch lạc tình dục. Cảnh báo cho tất cả trích dẫn mà mình mang ra đây.
Anh biết mình nằm yên, cơ thể yếu dần khi lớp không khí sắp trượt sạch khỏi phổi. Anh nuốt khan, cơn đau từ cổ truyền đến dưới hai tai, rồi tới hai bên thái dương. Tay anh trượt khỏi cổ tay cậu ta. Anh không thể cản việc cơ thể mình giật lên vài lần. Và anh ngất. Anh nghĩ mình sẽ chết ở đó.
Mình đã viết khiêu dâm một cách thất bại. Vì lúc đó mệt quá rồi. Thực ra mình muốn tập trung vào Dương hơn. Nhưng Dương thì mệt quá, Dương bóp cổ xong là Dương khóc. May mà Dương nhận ra Dương làm gì, chứ bóp tiếp là có khi Duy chết thật. Vậy mà Duy thích... Sắp chết tới nơi mà Duy thích.
Tiếng của cậu ta vang lên từ góc phòng. Tiếng thở mệt nhọc. Tiếng mồ hôi chảy từ trán xuống cần cổ. Tiếng mi mắt chớp trĩu nặng. Rất nhỏ, nhưng anh nghe được, vì trong phòng chỉ có mỗi cậu và anh. Anh tiến tới, một chút, đầu gối không dám rời khỏi sàn, nên trông anh như đang quỳ lết. Tiếng động vang lên rõ rệt hơn. Cậu ta đã qua một cơn khóc, viền mắt đỏ hoe và gò má nhoè nhoẹt.
Thực ra mình thích việc mình tả. Nhưng lúc này đã không tả mượt nữa rồi. Thực ra lúc viết amaurophilia, mình tình hơn. Nhưng mình không thích mình tình quá, vì đó là cổ súy, nên cố viết cho khắc nghiệt. Mà nó buồn cười. Thực lòng thì đoạn sau nó buồn cười. Như lúc mình bắt đầu viết kinh dị. Tất cả câu chữ non nớt và buồn cười.
Đáng sợ không phải là khi cậu ta siết cổ anh. Đáng sợ là việc cậu ta không nói gì. Rõ ràng có thể cuồng điên với anh, thét gào, hay chửi bới. Nhưng cậu ta chỉ cười, và khóc. Cùng một lúc.
Ừ Dương chẳng biết là nó đang làm gì đâu. Mình cũng không biết đâu...
Thực sự nghiêm túc với việc bị mình bóp cổ chứ...
Lỡ mình mạnh tay... Mình thực sự có thể mạnh tay đến mức đó.
Mà cái cuốn này buồn cười. Đọc thì buồn cười. Lúc đó mình viết thôi, chứ lớn hơn chút, nhìn lại thì buồn cười, và mỉa mai. Chung quy là thằng Dương mắc bệnh tâm thần, nó vào cơn là nó muốn giết Duy. Ông Duy thì lại tận hưởng việc Dương bóp cổ mình, vì biết chắc là Dương không dám. Nên phần lớn thời gian, cả cuốn này, là sự thỏa mãn kỳ quặc của Duy, và sự bức bối của Dương. Dương nó phải tự ngăn mình lại. Vì nó đang thế mà ông Duy cứ kiểu, ây bóp cổ anh đi, chỗ này này. Địt con mẹ. Hai người này dính vào nhau đúng buồn cười...
Giọng cậu ta run rẩy. Bờ vai run. Mái tóc đen run. Lọt thỏm trong góc tường tăm tối. Cái bóng của anh phủ lên người cậu ta, vừa vặn tạo một vệt đen giam con người nhỏ thó ấy vào lòng. Anh nhích người sang, nhích người sang một chút. Chỉ đến khi ôm được cậu vào vòng tay, anh mới thả lỏng vai. Anh để cậu ta gục mình trên áo, trơ trơ như gỗ cây. Đây cũng không phải lần đầu tiên anh ôm lấy cậu ta. Chỉ là lúc này cổ anh vẫn đau. Hai tai vẫn ù. Và anh muốn vin vào đây để nói với cậu ta rằng, anh không nghe thấy hai câu vừa rồi.
Tình lắm. Thực lòng thì mình luôn viết tình như thế. Mình biết làm gì để trấn an Dương, và mình để Duy làm thế. Nhưng đúng nghĩa là Duy phải đợi cho đến khi Dương hết cơn, và suýt bị giết tới nơi. Được cái ông Duy khùng khùng nên cũng gọi là... hợp nhau.
Ban đầu, cậu ta co cứng, bước chân xiêu vẹo. Mặc cho anh đứng ngay trước mặt, cậu ta đập đầu vào tường. Anh mất vài giây để sự hốt hoảng kéo mình về thực tại, chạy đến ghì chặt con người kia. Cậu ta khoẻ như điên, đẩy anh ngã xuống, và tiếp tục đập đầu như thế.
Hả...
Điển hình thôi. Tại mình cũng làm thế rồi... Mình làm thế thật. Ôi trời. Mình làm thế thật và không biết nữa. Chắc là mọi người ở quanh mình mệt lắm. Sợ lắm. Lo lắng lắm. Thấy phiền toái. Không biết. Thấy gì cũng tệ hết. Nhưng mình có làm thế thật nên mình mới viết thế.
Anh nghĩ, nhưng chẳng thể nào nói. Phải làm sao cho cậu hết thế này. Làm sao cho mọi thứ ổn thật. Làm sao để anh không rơi vào vòng xoáy. Làm sao để vẻ đau đớn kia không còn trên gương mặt cậu ta.
Ai mà biết...
Đem nó vào viện tâm thần đi Duy.
Anh siết chặt hơn, thành ra hai tay cậu ta trên cổ anh cũng đè lên động mạch. Cảm giác choáng váng ùa tới rất nhanh. Anh hướng dẫn cậu bóp cổ mình, và cậu giãy ra. Khi hai tay thoát khỏi tay anh, cậu ta lùi lại, lưng chạm vào bức tường. Lồng ngực phập phồng. Cậu ta không sợ, không hề sợ. Đó là bất ngờ và khó xử. Hoặc tổn thương. Vẻ mặt cậu ta làm anh yên tâm.
Thực ra Duy cũng điên không kém. Ông ấy biết là Dương không thể. Không phải không dám mà là không thể. Ông ấy biết là bản chất thằng Dương tốt và nó sẽ không thể làm gì như bóp cổ anh đến chết. Nhưng đọc thì cũng phát hiện ra là Duy đang lợi dụng Dương để thỏa mãn cảm giác chinh phục. Cảm giác nhìn Dương khó xử. Cảm giác thỏa mãn. Cảm giác biết thằng bé quan tâm tới mình và không thể làm gì mình. Cảm giác ép nó tới mức nó phải tự quay về tổn thương chính mình...
Cậu ta lắc đầu, rồi gục xuống. Không có tiếng khóc, môi bặm vào nhau. Cậu ta che mặt mình bằng cả bàn tay. Ngón tay vò loạn tóc. Cứ lắc đầu mãi, rồi thu người vào trong. Sau cùng, cậu ta bó gối, đầu gục trên hai tay, giọng cất lên khản đặc:
"Anh muốn trả thù em hả Duy..."
"Anh biết em không kiểm soát được mà..."
"Anh dạy em cái đấy làm gì..."
"Anh làm cái đéo gì đấy Duy..."
"Em giết anh mất Duy ơi. Em giết anh mất... Đi khỏi đời em đi Duy... Cút mẹ mày đi Duy! Cút mẹ mày đi!"
Ồ...
Dương bé nhỏ...
Anh nói. Và đôi mắt đen sửng sốt. Đó là lần đầu tiên anh đáp lại lời cậu ta khi lên cơn, và cũng là lần duy nhất anh chống lại cậu ta. Anh đánh cậu ta bằng cùi chỏ, thêm một cú va đầu. Khi cậu ta gục xuống, anh lật người. Giờ phút này, chính anh mới là người ngồi trên và siết cổ.
Ôi Duy đấm Dương luôn.
Hai đứa này làm gì với nhau thế?
Yêu nhau bạo lực. Đấm nhau yêu thương.
"Yêu đến chết. Yêu như cách em muốn giết anh ấy."
I love you as much as I hate myself.
Đã từng.
Không.
Vẫn luôn.
Vẫn luôn.
Mình yêu anh như vậy.
Mình đã yêu anh như vậy.
Đôi khi mình muốn anh điên lên và đấm mình phát như Duy đấm Dương.
Anh biết rằng cậu rất yêu anh qua những lần như thế, những lần cậu lặp lại câu xin lỗi vỡ ra trong giọng nói khàn khàn. Cậu ta sẽ ôm anh, tự dằn vặt và đau đớn. Cậu ta sẽ lại đẩy anh ra, trước khi những hỗn loạn cuốn anh vào vực sâu vô tận.
Ừm, chúc may mắn nhé.
Nhưng cái cách cậu ta nhìn anh trong những lần tỉnh táo, buồn bã và yêu thương; cái cách cậu ta đuổi anh đi khi thấy mình sắp trở nên điên loạn; cả cái cách cậu ta ôm anh và hôn anh rất nhẹ, những điều thế này làm anh không thể. Đó là một quá trình tĩnh lặng, từ lần đầu gặp gỡ cho đến khi anh thấy ánh mắt mình dừng lâu hơn trên cậu. Bước vào thế giới đen kịt ấy cần thời gian, và anh trước giờ đã luôn ở đây.
Ồ...
Đây là mình?
Mình viết cái đống này?
...và giờ mình suy nghĩ thế này. Đúng là không phải chuyện của mình thì nghĩ nó dễ dàng, nghĩ nó tình, nghĩ nó mượt mà.
"Gọi em đi. Gọi to vào nhé."
Khóc vì những gì mình viết ra...
Không, thực đấy, cái này tốt hơn Tai trái. Cái này tình. Nước mắt. Tình yêu. Tổn thương. Ôm ấp. Nó tình. Sau này bị cái gì mà lụt nghề...
Những hạt tròn vụn vỡ, lấp lánh như sao. Trong đáy mắt cậu ta là cả bầu trời, là mặt hồ đêm, là những điều long lanh buồn tẻ. Dù nhìn dưới góc nào chúng cũng xinh đẹp lắm. Và sầu khổ. Và cô đơn.
...
Tình nhỉ...
Ít nhất là với mình. Tình chết đi được...
À...
Mình hiểu tại sao mình yêu anh rồi...
Anh để mặc bàn tay cậu chạm vào cổ, những ngón tay run rẩy trên vết bầm. Cậu để tay ở đó rồi gục đầu xuống. Rất lâu, trước khi hai tay dần chuyển sang vai anh, trông như bám vào phao cứu sinh, lênh đênh trên mặt biển. Không thể chìm, không thể nổi, mắc kẹt ở trạng thái đó giữa bốn bề mênh mông. Không sống, không chết. Không thể níu kéo, không thể đẩy ra. Rất hận, rất yêu. Anh là cái phao của cậu.
À...
Mình không thay đổi gì...
Em, anh vẫn mong lòng mình đủ rộng.
...
Mình được cứu bởi chính câu chữ của mình...
09:09 20/05/2026
Gần đây mình hay cắn răng để không khóc. Vì thế mà rất đau đầu.
Thực ra nếu cơn trầm cảm đủ dài cho đến lúc mình có thời gian đi khám, thì mình sẽ đi khám luôn.
Mà chủ nhật còn phải đi làm.
Không biết sống tiếp để làm gì nữa. Cứ thế này. Ngày qua ngày. Cứ thế này. Công việc thì trì trệ...
Khi nào xong? Một tuần nữa? Một tuần nữa thì hết cơn rồi...
Sắp xếp đi khám lúc mình đang ở pha trầm vì maniac thì mình sẽ hát. Mà cơn maniac lại không biểu hiện rõ. Nó là một cơn nhẹ.
Xin hãy nhận ra điều bất thường ở tôi...
Tôi cần giúp đỡ...
Gần đây mình viết nhiều như vậy vì mình sợ sẽ quên mất cái quái gì đang diễn ra. Viết lại tất cả để đi khám nhỡ mà không biết nói gì thì lôi SkyTara ra...
Xin lỗi bất cứ ai đang ở đây...
Xin lỗi...
Đừng đọc nữa.
Kệ đi. Hết cơn là tôi ổn thôi.
09:01 20/05/2026
Anh yêu mình nhỉ...
Mình cũng yêu anh...
Nhưng mình địt mẹ cuộc đời mình lên.
Sợ thật...
Sợ thật...
Sao mình lại địt mẹ cuộc đời mình lên...
Đang bình thường mà...
Có chuyện gì đâu...
Sao mình lại thế này...
08:59 20/05/2026
Con mèo hoang, làm mình nhớ đến em.
Cũng là cái kiểu rất chill khi biết rằng mình như thế. Cũng suy nghĩ rằng sẽ nghiên cứu mình đôi chút. Và sẽ thực tập tham vấn tâm lý trên mình.
Con mèo hoang thì, mềm mại hơn. Ừ, con mèo hoang mềm mại.
Con mèo hoang không ngông như em. Em với tất cả kiến thức về rối loạn tâm thần. Em với tất cả tài liệu về sang chấn tâm lý.
Nhưng mà cái cách mình đối xử với em ấy...
Cũng như cái cách mình đối xử với con mèo hoang ấy...
Đến cả làm bạn cũng không dám.
Khó thật...
Mình nói nhớ mọi người xong thì trốn hết đi. Nhưng con mèo hoang thì mình fuck up...
Nốc cho lắm xong thì fuck up...
Mình không biết làm cách nào để làm bạn bè chứ nói gì là người yêu...
Sợ thật...
Sợ thật...
Lúc ở bên anh mình trông thế này à...
Ngột ngạt quá...
Xin lỗi...
08:52 20/05/2026
Cứ sáng thức dậy là sự sụp đổ kéo tới...
08:51 20/05/2026
Đùa chứ chờ đến lúc có thời gian đi khám thì lại hưng cảm, lại ổn định, lại chill.
Chẩn đoán lưỡng cực khó.
Không thể trong một thời gian ngắn.
Cần biểu hiện.
Mình có biểu hiện gì.
Chắc cổ tay là đủ rồi...
Chân nữa...
Không cười mình chứ...
Và toàn bộ SkyTara...
Vãi...
Mình thực sự quăng một hồ sơ theo dõi bệnh lí tâm thần cho những người quan tâm mình.
Ban đầu...
Đưa đến đây...
Vì nó...
Viết về Sơn Hà lệnh...
Càng lúc càng tối tăm...
08:48 20/05/2026
Tối 19/05, tôi bắt đầu pha trầm cảm.
Dễ nhận ra.
Đột nhiên.
Tất cả rơi xuống.
Chờ xem khi nào thì tôi xong cơn. Đây là hồ sơ theo dõi.
Ai cũng vậy...
Tránh xa ra nhé.
Mọi người không vững vàng thế đâu...
Tôi xin lỗi. Tôi xin lỗi...
08:47 20/05/2026
Không làm việc được...
Mình thèm được ôm...
Mình thèm được ôm...
Nhưng mình vừa ôm vừa cào...
Thì không chắc...
08:46 20/05/2026
Năm nay mình đã làm rất nhiều thứ. Chuyển ra ngoài. Giỏi.
Giờ đi thăm khám tâm thần.
Thực ra mình có thể dành cả mùa hè trong bệnh viện tâm thần...
...chà, không khí ở đó...
Mình...
Không muốn trở lại đó...
Phải đau khổ thế nào họ mới ngừng...
Và cả những cơn động kinh...
So với việc khuyết tật trí tuệ, thì bệnh tâm lý... làm mình đau lòng nhiều hơn...
Khốn khổ...
Rồi mình cũng là cái dạng đó...
Thả mình ở ngoài thì mình lại fuck up.