17:56 22/08/2026
Thật may vì tôi còn được yêu thương.
Thật may vì tôi vẫn yêu thương.
Nhưng đôi lúc tôi sợ rằng cả việc yêu thương cũng quá sức để làm...
Và tôi không xứng đáng với tình yêu nữa.
Trước những lời hỏi thăm, trước những sự dịu dàng, trước em ấy, trước anh.
Tôi cảm thấy có lỗi.
Cảm thấy không thuộc về.
Cảm thấy không xứng đáng.
Cảm thấy mình...
Nên biến mất.
17:53 22/08/2026
Liệu tôi đã ổn chưa...
Thực ra tôi vẫn rời khỏi nhà với vẻ mệt mỏi, và trở về nhà trong kiệt quệ. Rồi tôi sẽ tắm, cho sạch bụi.
Tôi nói với bác sĩ rằng mình không mất khả năng sinh hoạt. Như thể tôi tự hào với việc đó. Tôi nói rằng, thật tệ khi còn sống, và phải duy trì việc sống này bằng cách đi làm. Nếu có thể ngừng lại, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, thì tốt quá...
Nhưng tôi biết sẽ khổ lắm nếu tiếp tục trong nghèo khó, trong thất nghiệp, trong vô gia cư...
Thỉnh thoảng tôi nghĩ lại về cách bố mẹ cố gắng nuôi dưỡng tôi, cố gắng cho tôi nền giáo dục tốt nhất...
Đã làm hết cách để yêu thương tôi.
...nhưng rốt cuộc chúng tôi vẫn sống trong khó khăn. Và nếu tôi không đi làm, sẽ khó khăn hơn nữa.
Tôi biết.
Nhưng cũng không biết.
Tôi không làm việc vì mình. Chỉ là một thói quen. Để những ngày sau này không phải vất vả hơn, không phải khốn khổ hơn.
Vậy mà, chỉ đơn giản thế mà trôi nổi, cũng không làm được, trước xã hội đang cố tiến lên này. Công việc của tôi là công việc có nhiều thay đổi, sự ổn định, chỉ là tôi lợi dụng mà có được thôi...
Thật khó khăn...
Thật xui xẻo...
Thật may mắn...
Tôi không biết.
Tôi ghét việc mình may mắn hơn nhiều người.
Tôi ghét việc có người đang sống khổ hơn tôi.
Tôi quá mệt mỏi với việc duy trì sự cân bằng mong manh này. Bám víu vào, những niềm vui hiếm hoi.
Xung quanh chẳng có gì để dựa vào cả.
Sự tiêu cực nhấn chìm tôi.
Đến mức tôi phải ẩn nơi này đi...
Khi nào thì tôi tươi sáng trở lại?
Tôi mệt mỏi.
Tôi sợ việc ngủ nhiều...
Tôi sợ sẽ có lúc tôi không thể làm gì nữa...
Và cứ thế tiếp tục thở khi trong tay, không có gì cả.
Chúng ta không được sinh ra để chết.
Tôi sẽ sống vì đó là bản năng của sinh mạng.
Thật đáng sợ.
Thật vô vị.
Thật mỏi mệt.
17:42 22/08/2026
Tiếng thở, tiếng thở của người yêu tôi, thực sự giữ tôi khỏi việc khụy xuống và lên cơn tại đó.
Tôi không muốn nói gì.
Chỉ muốn được ở cạnh, chỉ vậy...
Thèm một cái ôm. Thực sự thèm một cái ôm.
17:40 22/08/2026
Mệt quá đéo muốn đi đâu nữa rồi.
17:39 22/08/2026
Hãy kiếm tiền, kiếm thật nhiều, để lúc trầm cảm nhất cũng phải lên cơn trên con Roll Royce Phantom lướt đi như một bóng ma.
Trầm cảm giàu tí thì đỡ. Tiếc là tôi nghèo quá. Nên vừa lo tiền thuốc vừa lo tiền nhà, xong phải đi làm trong vật vạ để lo tiền thuốc tiền nhà.
Về nhà phát lại muốn chết tiếp.
Địt mẹ cuộc đời tôi.
16:24 22/08/2026
Thấy điềm ngày mai phải đi tiếp rồi đấy. Địt mẹ cuộc đời.
14:26 22/08/2026
Mưa rồi, chắc là cúp luôn...
14:26 22/08/2026
Thật đáng yêu...
00:28 22/08/2026
Mệt quá...
Muốn ngủ một giấc thật dài...
00:06 22/08/2026
Để yên cho tôi...