00:24 21/08/2026
Một mình...
Một mình anh tìm lối
Chẳng thể nào thoát ra...
00:21 21/08/2026
Xin lỗi...
Nhưng mà hết cách rồi...
00:20 21/08/2026
Tôi biết cái này là gì...
00:16 21/08/2026
No tengas miedo.
Mi amor, un mar profundo...
00:13 21/08/2026
Cứu vãn một sự tồn tại đã tan biến gần như toàn bộ.
Sul.
Mọi thứ thật mơ hồ với tôi.
Tôi ghét điều này...
Tôi có làm đúng không?
Tôi không chắc...
Ai cũng sẽ thế ư?
Thế còn con quạ, và những chú chim ngoài cánh cửa...
00:11 21/08/2026
Nỗ lực cuối cùng của tôi để cứu vớt ngôn từ mình, rơi ở đây, và...
Thực lòng tôi muốn ngừng quá trình này lại. Cảm giác ba tháng qua thật vô nghĩa, khi tôi còn, lưu luyến...
Không muốn ngủ. Tôi sẽ không dậy được vào buổi sáng.
Còn ba ngày...
Thực sự muốn ngừng quá trình này...
Vì sao?
Vì sao? Thật lòng. Tôi vẫn đang tự hỏi vì sao?
Cái gì đã hủy diệt tôi.
00:06 21/08/2026
Hôm nay tôi học được một từ mới.
Congrapologies.
Dành cho trường hợp bạn có một công việc. Thì, nó vừa là tin tốt, vừa là tin xấu.
00:02 21/08/2026
Có những bài hát thực sự đã làm tôi buồn sâu sắc.
Nó là nỗi thê lương dài đằng đẵng. Mới nửa năm mà, những ký ức ấy còn vẹn nguyên.
Mọi điều tôi chôn dấu nơi này...
Tôi, lương thiện đến mức người ta không nỡ lừa gạt.
Không phải là tôi may mắn, gặp những người có lương tâm?
Dừng lại trước khi quá muộn...
Nhưng mà, nỗi đau, đã hằn vết lên da thịt này.
23:57 20/08/2026
Đạo đức, hẳn là mỏ neo duy nhất, giữ tôi khỏi việc trượt dài theo oán thù...
Thật may, cũng thật không may, vì tôi tốt đẹp đến vậy.
Vì vài lý do, để mặc tôi, đừng nhìn tôi, đừng chạm vào tôi, để tôi yên. Những thứ mọi người làm không phải là cứu chuộc tôi.
23:54 20/08/2026
Tôi thích việc mình lớn lên lương thiện, gần như, chẳng thay đổi mấy so với thuở ấu thơ. Nhưng tôi cũng ghét sự lương thiện này. Ghét việc mình không có bản năng phòng vệ. Ghét bản thân vô hại đến mức quá chán chường để chơi. So với một món đồ, trong mắt họ, chẳng có giá trị mấy.
Tôi muốn thu nhỏ mình lại. Đến mức chẳng còn ai để ý đến. Tôi đã luôn sống theo cách đó, để mờ nhạt dần và biến mất mà không ai nhận ra.
Những đóng góp của tôi, cũng bị tước đoạt theo cách ấy.
Nhưng giá mà họ tôn trọng mong muốn làm con sứa của tôi. Để tôi làm một công việc bình thường. Thậm chí là tẻ nhạt. Giá mà không phải vùi đầu vào những thứ quá mức xã hội này.
Nếu không làm công việc này, có lẽ...