10:52 08/06/2026
“So long as men can breath or eyes can see,
So long lives this, and this gives life to thee.”
— William Shakespeare, Sonnet 18
Bao giờ còn thở, mắt còn trông
Trong những vần thơ, em còn sống.
10:05 08/06/2026
Bá vương biệt Cơ.
Về bài hát này mà nói, đã lâu rồi mới nghe Tiết Chi Khiêm hát cổ phong... Bi hùng, mình nghĩ vậy.
當湖面澄清 笑可傾城 是誰不懂珍惜
當美景憔悴 映入銅鏡 是我對你不起
Lúc mặt hồ trong suốt, nụ cười ai khuynh thành, ai không biết trân trọng
Lúc cảnh đẹp phai tàn, bóng ai chiếu gương đồng, là ta tạ lỗi với người...
08:34 08/06/2026
Ăn rồi uống thuốc. Nhé.
Mình là một người bệnh ngoan...
08:26 08/06/2026
Cảm giác tồi tệ treo lơ lửng trên đầu...
Mình là người nói trước, và mình hối hận vì điều đó sao?
08:25 08/06/2026
Giá mà có ai đó ở đây...
Thì ra...
Vô nghĩa thế này.
02:56 08/06/2026
Thức rồi...
Vô vị quá...
21:17 07/06/2026
Lại ngủ...
Tôi ghét thuốc...
20:23 07/06/2026
Hãy sống thật tốt...
19:17 07/06/2026
Thật may...
Những cảm giác vô nghĩa này. Muốn khóc cũng không thể khóc. Mình cười nhiều hơn, nhưng mình không thấy vui. Mọi cảm xúc đều không thật.
Quen dần với việc này có khi khóc còn không khóc được.
Thật may vì không có ai ở đây. Thật may vì mình đã đi khỏi bất cứ ai có thể gõ cửa phòng mình...
Thật may mình và anh chia tay rồi...
Thật may rằng con mèo hoang đã vui vẻ...
Thật may khi mình đã về nhà...
Thật may vì mình đã gần như, sắp xếp mọi thứ...
Giờ giữ nguyên thế này, và điều trị...
Không điều trị được thì chết...
Mình rất buồn. Nhưng mình không thể rơi nổi một giọt nước mắt. Hoá ra cảm giác của tiền bối là như thế...
13:16 07/06/2026
Lại ngủ.
Này chạy xe thì nguy hiểm...