14:51 19/05/2026
Mình...
Vẫn còn...
Rất nhiều nhỉ.
14:36 19/05/2026
Em cần mình mua một quả táo. Và mình mua nhiều hơn. Nếu em không cản lại, mình sẽ mua cho em nhiều hơn thế.
Khi ấy mình là một người đơn giản. Mình không có gì. Những thứ có thể dùng tiền giải quyết, mình đều làm cả.
Khá bạt mạng. Nhưng cũng mông lung.
Giờ thì mình mua táo cho bản thân.
Mình nhớ đến một đoạn ngắn trong chương mười một, nếu mình nhớ đúng. Thực ra mình chẳng chắc chắn bản thân đã mang bản thảo đi đâu. Mình gửi cho thầy... Thầy nói về nó trước mọi người. Mới đó mà thầy đã mất. Sau tất cả những điều thầy làm cho Nguyên Hoàng. Mình vẫn chưa viết gì tri ân thầy. Tối đó, mình chỉ ngồi và khóc. Mình khóc rất yên tĩnh. Cảm giác thầy đã chuẩn bị cho sự ra đi từ lâu. Nhưng điều mình tiếc nhất là cuốn sách gần nhất của thầy, hình như mới chỉ xong bản thảo. Thầy viết nhiều, nhưng hay bảo là viết ít. Mình viết ít, nhưng mình nghĩ sẽ dừng lại tại đây...
Mình không thích táo từ lúc nhận thức được, cũng giống cà phê, mình chọn chúng vì đó là biểu tượng. Rồi trở nên quen thuộc với dáng hình, mùi vị. Bắt đầu từ những sự lưu tâm, từ thói quen, từ việc lặp lại hằng ngày, đôi lúc mình tự hỏi mình có yêu kiểu đó không. Và mỗi khi hoài nghi về tình cảm của mình, một loạt cảm xúc chồng chéo lên nhau. Năm đó mình không có một câu trả lời rõ rệt cho em, nhưng giờ thì có. Mình biết khi nào mình yêu ai đó. Năm ấy nếu mọi thứ rõ ràng đến vậy, có khi mình đã chẳng làm khổ em.
Hình như em sắp đi. Việc còn để ý tới những điều này làm mình thấy có lỗi. Lẽ ra nên buông tha em sau tất cả những chuyện mình làm. Và việc còn để ý tới em, dù em không biết, cũng khiến mình có cảm giác bản thân sắp hủy hoại gì đó.
Gần đây mình nghĩ đến rất nhiều thứ. Nghĩ đến những điều mình làm sai. Và dường như chẳng đúng điều gì.
Đã hết một quả táo cho mọi suy nghĩ vẩn vơ của mình.
12:58 19/05/2026
“Cáo con”.
Cua con.
Sói con.
11:41 19/05/2026
Chocolate muffin là một cái gì đó, thực sự là một cái gì đó.
Mình thích bánh ngọt. Có lẽ.
10:44 19/05/2026
Lười bỏ mẹ. Thôi được rồi. Tôi lười chứ chả chăm chỉ gì đâu.
Cho bác ngủ.
Bác quá lười để làm việc tiếp.
10:31 19/05/2026
Hoặc là không, vì phải đi họp...
10:22 19/05/2026
Tôi sẽ ra ngoài.
10:16 19/05/2026
Chào cậu.
Tôi chưa nghỉ. Tôi muốn ra khỏi nhà, nhưng cũng mệt quá nên chưa đi đâu. Tôi nằm cả buổi sáng rồi. Thực ra là năm ngoái không có ràng buộc gì nên việc xách xe ra ngoài khá dễ dàng, năm nay tôi phải giải quyết xong một vài thứ đã...
Ai bảo cậu là tôi bỏ mặc? Tôi viết nó rồi. Tôi có viết, nó chỉ không được biết đến thôi. Thiết lập ấy khá yếu. Và nhược điểm của cậu là khi viết thiết lập, cậu sẽ không diễn tả được thứ đang diễn ra trong đầu. Bởi vậy nên tôi rất cẩn thận khi bắt đầu Đông Du. Tôi sợ tôi không thể viết được bi kịch của câu chuyện ấy.
Ừ thì cậu không biết cậu đã làm gì với Tung Tung Sahur đâu...
Nó lan khắp các nơi lân cận rồi. Có vẻ cậu nổi tiếng hơn cậu nghĩ. Mấy thứ của cậu làm ra, nó khá là, tư cách thành phố. Nghe buồn cười nhưng đồng nghiệp của chúng ta đã nói thế đấy.
Ừm, một năm sau thì tôi cũng không kiên nhẫn được nữa. Có nhiều thứ lắm, nên tôi trượt khá dài. Trượt khỏi cái xứ ấy rồi...
Không đâu, chúng ta chẳng thù ghét ai cả. Chẳng thù ghét. Có khi là vài ngày, hoặc vài năm, nhìn lại thì chẳng thù ghét đến thế. Tàn nhẫn hơn mà nói, thì có khi ta thù ghét ta hơn tất cả...
Cậu đã bắt đầu nghi ngờ rồi à? Ừ, hơi khó. Nhưng sẽ làm được thôi. Không năm nay thì năm sau. Đừng lo nhé.
...cậu không ổn lúc viết cho tôi đâu nhỉ. Nếu ổn thì đã chẳng cần hai ngày.
Tôi thì, sẽ cố.
Ôm cậu.
Đã ổn cả rồi.
10:05 19/05/2026
Phải ra khỏi nhà và đi chạm cỏ thôi...
09:41 19/05/2026
Nếu mình cho phép bản thân ngủ, mình sẽ ngủ đến chín giờ bốn mươi phút.