02:40 13/05/2026
Anh không yêu mình.
02:35 13/05/2026
“Don't leave him.”
“Maybe he will be the one to leave me first.”
“Fuck!”
“Don't leave him.”
“Maybe he will be the one to leave me first.”
“Don't worry.”
“Will he... Will he?”
“Don't worry.”
“Don't worry.”
“Don't worry.”
“He won't. He won't.”
02:32 13/05/2026
Vui vẻ cái củ cặc. Chủ yếu là em hoảng loạn và họ lại “đừng lo”. Vui vui cái quần què.
Muốn đấm cho vài phát thật. Ngủ thì không ngủ.
02:29 13/05/2026
Mọi người sẽ luôn yêu quý em.
Nhưng mọi người, cũng yêu quý anh.
Chỉ là. Anh không biết những điều này.
Anh không biết những điều này cho đến khi em nói. Và em, sẽ không bao giờ nói.
02:26 13/05/2026
Và kể cả việc anh bắt đầu viết như thể em trút ra mọi thứ ở SkyTara...
Và kể cả những điều như thế này.
Nhắc nhở em sâu sắc rằng.
Rằng anh không yêu em như cách mà em yêu anh...
Đến cái mức mà em không biết thế nào để đối diện với anh nữa...
“Bọn tôi kết thúc rồi.”
Đúng là còn gì ấm ức thì kể ra cho hết. Biết thế tối đó kể ra cho hết.
May là mình có SkyTara.
02:21 13/05/2026
“Nó...”
“Yêu thương nó nhiều lên.”
“Vì tôi lo cho nó. Mà không làm gì được.”
“Được rồi. Yên tâm rồi. Bán hết cho bà.”
“Đừng bỏ đi.”
Cái này là...
Cái này là công khai trước bàn dân thiên hạ à, anh...
Anh có biết em với họ đã nói gì với nhau không...
Kể cả sự phẫn nộ, cũng chỉ xuất phát từ một điều duy nhất. Bọn em sợ anh một lần nữa lại bỏ mặc chính mình.
Giá mà anh biết những điều này.
Thật đau đớn.
Đến mức em không thể làm gì ngoài viết ở một nơi như thế này. Em đã không viết dòng nào cho anh, vì mọi thứ đều sẽ nói với anh. Nhưng khi em viết về anh, lại là tất cả những điều này đây.
Ôi anh không biết.
Anh cũng không biết...
Những điều này.
02:16 13/05/2026
“Đừng lo.”
Lại độ hai ba ngày. Em lại hỏi. Lại hỏi. Và họ lại bảo, đừng lo.
Rốt cuộc thì em vẫn phải nhờ cậy họ. Vì tư cách mà anh cho em để tiếp tục quan tâm anh, em không dùng nó được.
Em không thể quan tâm anh như, người nhà...
Em yêu anh.
Em biết vậy.
Nên cứ dăm ba ngày em lại làm phiền họ. Và họ nói, đừng lo.
Ồ không em vẫn nhìn về phía anh. Em biết anh làm gì ở đó. Em luôn để ý đến anh. Giá mà anh biết.
Nhưng em cũng không muốn anh biết, vì điều này, mệt mỏi lắm...
Sự xuất hiện của em trong cuộc sống của anh...
02:10 13/05/2026
Anh biết không, họ đã kể với em. Kể theo cái cách mà làm em khóc khi em đang nói chuyện với anh. Em không cầm được lòng mình, và em bắt đầu chớp mắt.
Họ đã kể với em và mong em yêu anh nhiều hơn.
Ừ em đã yêu anh rất nhiều.
Họ tìm thấy một ai đó yêu anh đến thế này và mong em không bỏ đi. Vì vậy khi em tìm kiếm anh, họ đã lao ra kéo anh đến.
Nhưng em không biết rằng anh ngột ngạt trong đoạn tình với em đến vậy...
Đến mức em đi, anh mới nói về mình rõ ràng thế.
Điều mà anh chưa từng nói với em...
Anh không yêu em như cách em yêu anh. Em yêu anh đến mức mọi thứ khiến em đau đớn.
Em đã yêu anh rất nhiều.
Và họ cũng vậy.
Anh không một mình trên thế giới này. Giá mà anh biết vậy...
Nhưng mà, anh sẽ không bao giờ biết những điều này.
02:03 13/05/2026
Thực sự là mình đang viết ở SkyTara bằng tiếng Anh.
Vậy mà bảo rằng nếu buồn thì thử suy nghĩ bằng tiếng Anh xem, lúc đó sẽ nhận ra bạn không buồn đến thế.
Đùa chứ ngôn ngữ là mạng sống của mình. Có khi dùng tiếng Anh lại suy hơn. Đợt 2019 mình thậm chí dùng cả tiếng Trung khi viết ở đây. Giờ đọc lại thì đọc không được, vì quên hết mặt chữ rồi.
Khi nào mà mình dùng tiếng Tây Ban Nha viết mới đáng sợ.
À, đáng sợ hơn là mình dùng tiếng Nga.
Mình dùng tiếng Anh khi nói chuyện với anh. Và mình nhận ra mình có thể bày tỏ tình cảm bằng tiếng Anh theo cách như thế. Tiếng Việt thì dè dặt...
Đó là mình chưa biết tiếng Tây Ban Nha, chứ cái kiểu suốt ngày mi amor, no tengas miedo như mình thì mở miệng ra sẽ te quiero các kiểu liên tục.
Chỉ tiếc là không còn ai để bày tỏ nữa rồi.
Lỡ mà có thêm family member thì cười to lắm.
01:55 13/05/2026
“Scars...”
“What about his... look?”
“Cute.”
“Haha. Now I trust you. I give him to you.”
“I love you.”
“Yes I know.”
No you didn't. I mean, I love your scars. I love your appearance. I love every moment you are here with me. I love your voice. I love your existence. I love you that much. That much.
“Like a family member.”
Trời ạ...