SkyTara

SkyTara

Mi amor trasciende el tiempo, nunca se va, nunca se irá

06:08 08/05/2026
Hoặc là ánh sáng, hoặc là bóng tối.

Tất cả mọi thứ nên được diễn ra tự nhiên, chậm rãi, không do bất cứ yếu tố ép buộc nào.

Mình bỗng chốc nghĩ đến.

Trong giây lát ấy thôi, bỗng chốc nghĩ đến những kệ hàng cũ kỹ.

Bỗng chốc nghĩ đến những điều như thế.

Bỗng chốc nghĩ đến đêm tối dài đằng đẵng...

Năm tháng trôi đi. Trôi đi mãi.

Chị à.

Năng lực của em...

Có tác dụng gì không?

Ở nơi này. Ở một nơi, như thế này.
17:08 07/05/2026
Cậu ấy bảo nếu căng thẳng quá thì, lôi cái nhà ra lau, lau dọn làm tâm trí bình tĩnh lại, đỡ trầm cảm.

Thực ra nó chỉ có tác dụng với những người bình thường bị căng thẳng thôi.

Còn mấy đứa bị điên thì sẽ nằm nhơ nhớp trên vũng nước vừa lau, áo ướt bọt xà phòng, mặt nằm kế chổi lau nhà, há miệng ra thở có khi đớp được cán chổi. Đó chính xác là tình trạng của tôi ngày hôm qua.

Tôi tự hỏi là cậu ấy thực sự thấy một người lên cơn chưa...

Ý tôi là mất kiểm soát hành vi, chứ không phải chỉ là căng thẳng và buồn khóc.

Dăm ba suy nghĩ biến mất đâu phải là điều duy nhất.

Dù vậy thì, thật khốn khổ, tôi vẫn làm theo mọi điều cậu ấy đề xuất. Cứ về đến nhà là lôi chổi ra lau lau quét quét. Trong bất cứ trường hợp nào cần tiếp đất, nền nhà sẽ đủ sạch. Xét cho cùng cũng lạc quan rồi.

Trong giây lát tôi tự hỏi...

Nếu tôi thật sự phát điên trước ai đó thì họ sẽ làm gì.

Cũng may, cũng may.

Cũng may là tôi đang sống một mình.

Hôm trước cậu ấy nói, lắp camera trong nhà để có xảy ra chuyện sẽ có người biết. Cũng thống nhất trong dãy, rằng nếu có ai không mở cửa một ngày, cậu ấy và một người nữa sẽ đến đập cửa phòng.

Tâm, cũng vậy. Gần đây tôi nghĩ đến Tâm rất nhiều. Nếu như xung quanh có ai đó đập cửa thì, thằng bé sẽ không phải đợi đến khi Khoa tới.

Nhưng tiếc là Tâm nó sống như tôi.

Là cái kiểu đóng cửa nhà suốt.

Cậu ấy bảo mọi người thực sự định đập cửa nhà vì cả ngày không thấy tôi ra ngoài. Nhưng cậu ấy ngăn lại rồi.

Ồ, tức là tôi chết thì sẽ được phát hiện.

Nhưng tôi không muốn chết bây giờ.

Tôi không biết còn điều gì, chỉ là tôi không muốn chết. Tôi nghĩ đến một vài thứ, nghĩ đến một vài người, và nghĩ sẽ rất tiếc nếu như tôi chết lúc này.

Một cái ôm nhiều hơn tám giây, thực sự là...

Cũng vì yêu thương. Tôi thực sự không đành lòng chết thế này.

Nên cứ cho mình thời gian, qua được ngày trầm cảm thì sẽ ổn hơn thôi.

Tôi bị bệnh. Cần thời gian. Rồi sẽ khỏi. Chỉ là vậy.

Hãy vững vàng.
09:49 07/05/2026
Chắc là chuyển sang giai đoạn trầm cảm rồi. Những ngày sắp tới sẽ khó khăn đây...
06:24 07/05/2026
Tất cả như một giấc mơ...

Trừ vết cắt trên cổ tay.

Mình không nhớ đã xảy ra chuyện gì...

Mình không muốn biết...

Sáng sớm tỉnh dậy lại thấy mất phương hướng...

Lúc nào cũng thế.

Giá mà...
06:18 07/05/2026
Đây là đâu...
22:36 06/05/2026
Mình khá thích Mira. Tranh của cô ấy không phải kiểu mình sẽ chú ý. Mặc dù mình không rõ mình sẽ chú ý phong cách nào, nhưng mình biết đường nét nào không gây ấn tượng với mình.

Nhưng mà, Mira chia tranh quá đẹp đi. Đẹp đến mức mình muốn mua zine Tha nhân. Thực ra mình ít mua tạp chí, nói là đâm đầu vào ma túy giấy, giờ mình phải dùng tiền cho việc khác.

Dù vậy, mình vẫn muốn có một Tha nhân trong đời.

Dạo gần đây mình ít đụng tay vào nghệ thuật, mặc dù nói là sẽ tập trung hơn, nhưng thực tế mình vẫn không đọc cuốn sách nào mới. Bài đăng của Mira không xuất hiện trên newfeed của mình nữa. Và mình nhớ ra là mình còn chẳng bấm theo dõi cô ấy.
18:39 06/05/2026
Lẽ ra tôi nên lường trước điều này từ đầu.

Sau tất cả những gì tôi đã làm với cậu và tôi còn mong mình yên ổn?

Tôi nên bị đối xử chó má, như cách tôi đối xử với cậu.

Tôi nên trả giá cho tất cả những điều đã gây ra cho cậu.

Mọi sự dằn vặt...
18:37 06/05/2026
Mệt quá...

Cảm giác như ánh mắt ấy vẫn còn đây.

Nỗi thất vọng của cậu ngày hôm đó...

Chỉ vì tôi...
17:20 06/05/2026
“Biết thế là tốt.”
17:19 06/05/2026
...rồi cũng đến lúc chỉ còn duy nhất mình.

Nên là, không được xem điều này là hiển nhiên. Không được xem những điều này là hiển nhiên. Tất cả những điều này không phải là hiển nhiên.