SkyTara

SkyTara

Mi amor trasciende el tiempo, nunca se va, nunca se irá

14:46 12/04/2026
Lười đọc cuốn đó quá.

Mà nó cũng hơi khó đọc. Thôi để đọc cuốn khác.

Cứ đụng vào vấn đề xã hội là mình ngu người luôn. Đợt trước thử đọc Khế ước xã hội, đến chương sáu là ngắc ngoải.

Nhìn vậy chứ mình không giỏi đọc triết lắm.

Lại nhớ em nhắc đến “người không biết chiến tranh”. Mình cũng không biết. Nhưng cảm thấy hơi mù mờ với xã hội này.

Thực lòng thì bước ra ngoài kia cũng...

Cho mình thời gian. Đâu ai sinh ra đã biết hết đâu mà...
09:05 12/04/2026
Có lẽ, mình sẽ, cố gắng hơn.

Thực ra mình không giỏi trấn an. Nhìn người ta trấn an nhau đỉnh bỏ mẹ.

Nhưng mà, mình đã lắc đầu liên tục.

Mình phải làm gì, để người này có cảm giác an toàn đây...
08:38 12/04/2026
1.

Cơn sốt đã giảm. Nhưng tai ù đi. Mình dậy muộn hơn hai tiếng so với mọi ngày. Lúc dậy thì thấy tin nhắn từ sếp. Phiền vãi. Thực sự thì mình đã nghĩ là, phiền vãi.

Đừng có giao cho mình mấy công việc vớ vẩn nữa. Chuyên ngành của mình không liên quan đến thứ đó. Làm ơn, chú ý cho kỹ, rằng mình đang làm cái gì, và giao việc cho đúng.

Có khi stress đốt chỗ làm mất. Có khi mình quậy một trận rồi bị cho cút. Nhưng mà, mình, không muốn đổi màu tóc, dù đã bị sờ gáy. Uầy, trông giống người nước ngoài thế còn gì, quả tóc vàng chóe ấy. Thực ra nó là màu nâu, nhưng vì mình từng tẩy tóc ba lần nên màu sau này rất dễ phai.

Còn hai tháng nữa. Ai đổi màu tóc thì đổi đi, bác không đổi. Bác khùng lên bác làm quả đầu xanh bây giờ.

Ừm, làm gương xấu... Nhưng mà mình có bao giờ là tấm gương tốt. Ầy, nghĩ về đám nhóc, mình lại muốn chín chắn hơn đôi chút. Thực ra không phải mình quậy phá, mình chỉ ghét các quy chuẩn ngu ngốc. Quy chuẩn ngu ngốc. Ừ đấy, bởi vậy nên mới không làm quản lý được.

2.

Chà?

Mình đang...

Mình đang thoải mái khi viết ở đây đấy à?

Bao lâu rồi nhỉ...

Mình chặn bản thân trước bất kỳ suy nghĩ bất an nào, mình chặn bản thân bằng cách liên tục nói không. Mình chặn bản thân khỏi việc nghĩ rằng, một ngày nào đó, mình sẽ tiếp tục tiêu cực. Đi lang thang đâu đó ở gần căn cứ. Và khóc trong một góc quán nào đấy.

3.

Mình đọc lại các bài viết cũ ở đây, từ đầu năm. Lúc nào cũng "tôi yêu em" nhưng sau đó luôn là "buồn nôn", luôn là nước mắt. Mình sợ hãi. Bây giờ mình tỉnh táo hơn rồi, thoát khỏi em rồi, mình mới để ý rằng, đó rõ ràng là một mối quan hệ độc hại, và mình bị bỏ mặc cảm xúc. Giống như... mình đã làm... với... Ừ quả báo. Hóa ra là nó khổ như thế.

Mình biết rằng mình đã sai, và mình muốn, việc trừng phạt này, kéo dài lâu hơn. Tôi muốn bị trừng phạt. Một câu trong thang đo Beck. Vì vậy mình không thể để mình yên ổn trước sự quan tâm của anh. Mình không xứng đáng... Mình đã làm sai. Mỗi lần như thế, mình nghĩ về... và cả lời của người đó... như thể là... hãy nghĩ rằng, cả hai đã vội vàng lao vào nhau mà không suy nghĩ kỹ, nên mình đã làm tổn thương người đó sâu nặng như vậy. Mình thực sự mong, người đến sau này, người này, sẽ chăm sóc tốt cho... Giống như cách... mình...

Tức là, mình đang... hạnh phúc? Và mình muốn người đó cũng hạnh phúc như thế.

Oán thù, là do đã tổn thương.

Mình liên tục nghĩ rằng người đó hận mình, và cái cách mà người đó thể hiện, đúng rõ là hận mình khủng khiếp, là đay nghiến, là... Mình không thấy gì nữa, chỉ thấy khổ sở vì người đó phải làm tới mức thế do bị mình tổn thương. Nên mong là... sau này, bây giờ, ý mình là, bây giờ, người đó hạnh phúc.

Thật lòng tôi mong cậu hạnh phúc. Thật lòng tôi. Thật lòng.

Tôi không xuất hiện ở nơi đó nhiều nữa. Cậu không cần phải thấy tôi nữa. Ta không phải thấy nhau trong đời nữa. Và tôi nghĩ điều ấy sẽ tốt hơn...

Nói như thể mình cao thượng lắm.

Đáng khinh thật đấy.

Mình làm bất cứ gì cũng... đáng khinh thế mà.

4.

Mình không quen.

Mình không quen. Mình ngơ ngác. Mình cứ ngơ ngác. Mình cứ tròn mắt ra, và ngơ ngác. Lúc tỉnh táo, mình lại giành quyền kiểm soát một tí. Nhưng rồi lại được quan tâm, lại ngơ ngác. Lại ngơ ngác. Mình không chắc, nhưng hẳn là não mình đang hỏi mình có xứng đáng không, và mình nhận được câu trả lời ngay, nên mình lại ngơ ngác.

Lâu rồi...

Lâu cái gì mà lâu? Rõ ràng là lần đầu tiên trong đời mình yên tâm thế này. Đã trải qua cảm giác này đếch đâu mà lâu? Trải qua rồi thì làm gì ngơ ngáo vậy?

Hài hước khi mình tìm kiếm sự bất an, trong mọi ngóc ngách, và mình không tìm ra, nên lại ngơ ngác tiếp.

Cái gì đây? Là sao đây? Sao tự dưng thế này? Kiểu vậy.

Như thể đột nhiên được gọi tên lên nhận giải vậy, trong một buổi lễ mà mình chẳng có thiệp mời. Ngơ ngác. Rất ngơ ngác. Nó... không thật. Có lẽ là mình phải tát mình một cái.

Ôi cái cảm xúc này...

Mình biết nó là cái gì. Nhưng mình cứ phủ nhận thế này... cứ gạt qua một bên thế này...

Thật bất công...
19:41 11/04/2026
Mình ngủ nhiều rồi. Nhưng vẫn thèm ngủ quá.

Còn deadline cuối tuần nữa...

Ôi trời. Mấy lúc thế này mà bệnh...

Đừng có phạm sai lầm nhé.

Phải làm gì thì viết rõ ra giấy, đừng có quên gì nhé.
19:39 11/04/2026
Mình sốt kinh quá...

Có khi phải đi mua thuốc hạ sốt...

Mà cái tật mình là sốt thì ba ngày không hạ nhiệt.

Chết thật, có khi nào bệnh gì không?

Chỉ là phản ứng của cơ thể để tiêu diệt tác nhân gây bệnh thôi. Cố lên các tế bào!
19:32 11/04/2026
Làm sao để nói với anh rằng...

Mình rất bình yên khi ở bên anh. Sự bình yên kỳ quặc này...

Mặc dù mình sẽ hoảng vào buổi sáng, nghĩ quẩn, và bắt đầu khóc, thì ngay khi anh xuất hiện, mình có cảm giác được sưởi ấm. Chính anh mới là tia nắng xuất hiện trong đời mình. Chính anh mới là...

Chính anh mới gạt bỏ những suy nghĩ vẩn vơ trong mình.

Mình, từ khi phải lòng anh, chưa bao giờ rơi vào trạng thái bất an. Anh trấn an mình tốt quá...

Mình muốn nói với anh nhiều lắm...

Khi nào mình sẽ nói. Có khi là lát nữa. Vì mình không phải kiểu sẽ im lặng. Mình sẽ nói thôi...
19:27 11/04/2026
Mình sốt rất nặng. Cả người nóng bừng. Trán cũng nóng. Hai tay cũng nóng. Mình như một hòn than. Cả bản thân cũng cảm nhận rõ nhiệt độ của mình đang tăng.

Mình không biết cách hạ thân nhiệt nên cố ép bản thân ra mồ hôi. Nhưng khó chịu quá...

Mọi thứ cứ loang lổ...

Mình không tỉnh táo. Nhưng mình muốn tỉnh táo. Mình sốt đến mức tai ù đi và mắt không thấy rõ. Nhưng mà không biết cách hạ sốt.
18:35 11/04/2026
Ừ nhỉ... Mình không ăn bao nhiêu ngày rồi?

Hình như là ba ngày, ba ngày mình không ăn gì, chỉ uống và đi ngủ. Mình không thấy đói.

Mình sao thế nhỉ?

Không biết. Nghe như khất thực niết bàn ấy, haha.
13:08 11/04/2026
Tiện thì hôm nay đi đạp mẹ chân vào thành xe đau vãi lồn.

Đồng nghiệp bảo mình bớt nói tục lại.

Với cả, màu tóc của mình, phải đổi rồi.

Đợi hè tôi nhuộm xanh cho thấy cái cảnh. Hừm.
13:03 11/04/2026
Vì mình là một người viết. Mình biết ngôn ngữ có thể gây hiểu lầm. Mình biết rằng người đọc của mình có thể bị dẫn dắt trôi theo cảm xúc mình muốn. Và mình cũng là một người đọc, mình biết câu chữ là thứ gây lầm tưởng đến mức nào.

Nên mình, muốn nghe giọng nói.

Và mình nhận ra trước sự bất an này, lòng mình nảy sinh ý muốn bảo vệ, mình, chính mình, cũng không muốn anh phải chịu đựng sự sụp đổ ấy.

Sự sụp đổ chết tiệt nảy sinh từ ảo tưởng của bản thân.

Mình cũng sẽ, không viết gì ở đây. Nghĩ gì, thì phải nói với anh.

Mình không muốn phạm sai lầm nữa. Mình không muốn làm người này chịu đựng những điều đã tàn phá mình.

Mình, chỉ được nghĩ thế này thôi. Tập trung cho hiện tại này. Cho bây giờ. Chỉ lúc này thôi.

...

Nghĩ lại thì, mình biết thói quen của mình khi bắt đầu một mối quan hệ.

Trải dài những gì mình đã làm, với người cũ, ở khắp nơi, với tất cả mọi người. Vì thế sau khi tan vỡ, mình lại đối xử với xung quanh dịu dàng gấp bội. Và em mới gọi mình là...

Haha, thằng fuck boy chết tiệt.

Nhưng mình sẽ muốn người mình lưu tâm có được vài điều đặc biệt từ mình. Vì vậy, mình sẽ dùng một từ điển ngôn từ khác, để dùng với họ. Mình sẽ nói với họ, bằng những từ mà mình không dùng với người khác.

Ví dụ như ngay lúc này đây...

Mình biết rõ thói quen của mình. Từng thứ một. Mình biết rằng câu chữ là tình ngữ của mình. Mình biết rằng nó sẽ tác động rất lớn lên mình. Nên...

Phải nói rằng, mình thấy tủi thân, khi chỉ có bản thân lên tiếng... Chà, mình cũng biết tủi thân cơ đấy. Tưởng không biết. Tưởng quen rồi.

Mình biết rõ. Cái thứ này. Cái thứ này. Câu chữ. Câu chữ và sự ảo tưởng chết tiệt này. Vì mình là một người viết. Mình, là một người viết giỏi. Mình viết tình ca rất giỏi. Vì mình, hướng nghệ thuật của mình về phía đó.

Đúng là thằng fuck boy chết tiệt.

Nhưng, khi nói, mình nói tệ lắm.

Vì vậy mình, đã cố để nói.

Thực ra giọng của mình cũng... Nhưng mà... Sai lầm đó... mình không muốn phạm phải nữa. Mình không muốn làm tổn thương người này. Mình không muốn làm đau người này. Ừ, mình muốn bảo vệ người này.

Mình là một người viết, là một người viết giỏi. Đừng làm bất cứ gì để gây ra sự bất an. Sai lầm này, chỉ được một lần thôi.