14:58 07/01/2026
BỌN TÔI CHỈ MUỐN SỐNG THÔI! ĐM CUỘC ĐỜI!
14:58 07/01/2026
MẸ KIẾP! MẸ KIẾP! MẸ KIẾP!
14:51 07/01/2026
DẸP MẸ ĐI!
14:22 07/01/2026
Buồn nôn quá. Áp lực làm mình buồn nôn.
Lại tiếp tục chuỗi ngày không ăn gì. Mình cũng không biết vì sao mình tỉnh táo được...
11:10 07/01/2026
Một trong những điều sốc nhất là mở ra, và nhìn thấy họ ngay trên đầu mình. Thực lòng là ngay trên đầu mình. Việc đo khoảng cách điên rồ thật...
Làm tốt đấy.
09:25 07/01/2026
JS đền thần Cáo là một cái gì đó xịn xò. Tôi nghĩ đó là thứ xịn xò nhất trên SkyTara rồi.
00:18 07/01/2026
Em thở gấp, nhưng vẫn bình tĩnh nói với tôi, em đang hoảng loạn. Tôi nghe được cả tiếng em nấc. Giọng em yếu dần đi.
Tôi rướn người về trước.
“Không sao.” Tôi nói. “Không sao. Từ từ thôi, từ từ thôi, em thở từ từ thôi.”
Tôi nghĩ mình sắp khóc khi em tiếp tục nấc, nhưng tôi không. Như thể nhìn thấy cơn hoảng loạn của bản thân, tôi đã rất bình tĩnh.
Vậy mà tôi lại run sau khi em nói rằng em ổn.
Chắc là cơn hoảng loạn thứ ba mà tôi nhìn thấy trong đời mình. Hai lần sau, tôi đều có kinh nghiệm hơn, không còn cuống quýt nữa.
Nhưng vì là em, nên tôi đã suýt khóc.
Vì là em. Em của tôi. Người mà tôi rất, rất quan tâm.
07:54 06/01/2026
Em ngốc quá...
01:06 06/01/2026
Tôi muốn viết. Tôi biết là tôi muốn viết, nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Tôi không nhớ mình đã sửa bao nhiêu lần trong những đoạn chữ công khai, nhưng bao giờ nhìn chúng, tôi cũng nghĩ rằng lúc xưa mình viết thoải mái lắm...
00:15 06/01/2026
Tôi muốn bảo vệ rất nhiều người. Vì bị thu hút bởi những người có “nỗi đau”, tôi toát ra năng lượng để câu kéo họ nhiều hơn là những người khác.
Như cái cách tôi tiếp cận em. Mặc dù tôi hay nói rằng em là người bắt đầu trước, nhưng thực ra, tôi đã ở đó và nói với em, ngày mai trời sáng. Tôi đã để ý đến em.
Ở nơi đó, người ta không để ý đến nhau như cách tôi làm. Cách mà tôi kết bạn, là tìm những linh hồn lang thang trông buồn bã cô độc, mỉm cười, xin được ngồi xuống cạnh họ. Và đôi khi, bất lực trong nỗi khát khao mong giúp được gì đó.
Bất cứ ai chủ động tìm đến tôi cũng làm tôi đề phòng, bất cứ ai không thuộc tầm ngắm của tôi, bất cứ ai không nằm trong sự sàng lọc ban đầu ấy. Vòng kết nối của tôi đã được chọn lọc kể từ khi tôi bước vào một căn phòng với những con người trong không gian đó.
May mắn thay vì tôi ngồi xuống.
Em đã tìm ra tôi.
“Rất an toàn. Rất an toàn.”
Nỗi buồn của tôi. Lời cầu cứu của tôi. Em đã để ý đến chúng.
Tôi phải lòng em chậm rãi và từ từ nhận ra, chứ không bị ai ép buộc cả.
Tôi yêu em.
Và lần đầu tiên tôi thấy mình đáng được yêu thương đến thế. Phản chiếu của tôi qua đôi mắt em thật rực rỡ. Tôi thấy mình nhỏ bé, nhạy cảm, và là một cô gái khao khát được vỗ về.
Em đã tìm thấy tôi rồi.
Em đã chạm vào điều mà tôi vẫn luôn công khai. Ai cũng thấy, chỉ là quá ngột ngạt để thừa nhận. Ích kỷ duy nhất của tôi trong quá trình này, em đã tìm thấy, và tôi, chẳng còn gì cần che giấu nữa.
Tôi thật sự rất yêu em.
Thế nên...
Đừng để tôi một mình. Ý tôi là, đừng để tôi còn lại một mình trên thế giới này...