SkyTara

SkyTara

Mi amor trasciende el tiempo, nunca se va, nunca se irá

16:35 24/08/2026
Tôi nghĩ, nghĩ thôi nhé, mình đã qua được pha trầm cảm rồi.

Vui vui.
16:04 24/08/2026
“Đợt trước thấy đỡ nên mới giảm thuốc.”

“Tôi đâu có kê thuốc ngủ đâu mà ngủ nhiều vậy.”

“Có tâm sự được với ai không?”

“Thôi, thấy tệ hơn thì thôi.”

Bác sĩ khi thấy case trầm cảm chill chill tháng trước quay lại với tình trạng tệ hơn.

“Tôi thấy chưa đến mức loạn thần.”

“Em cũng thấy vậy.” =))

“Ngủ lúc mấy giờ?”

“Thức khuya chi vậy?”

Tôi cũng không biết mà...

Tóm lại là tôi cũng không biết mình trầm cảm thật hay gì nữa... Mà tôi cũng không biết trầm cảm là gì... Tôi cũng chẳng biết tại sao tôi lại đi khám và uống thuốc. Tôi sẽ tốn 1 triệu rưỡi cho tiền thuốc mỗi tháng. Ừ thì gần 1/3 lương tôi đấy, thêm tiền trọ cỡ đó là hết mẹ nửa lương.

“Em có nên tham vấn tâm lý không ạ?”

“Muốn đi thì tôi cho đi thôi.” =))

“Thôi ạ.” Tôi nghĩ đến bác sĩ đã chẩn đoán loạn thần và nói với tôi đa số lời tích cực như kiểu “nhiều người còn khổ hơn”.

“Thế cố uống thuốc nhé.”

“Em đã quên uống thuốc ạ.”

“Trời.”

“Em uống thuốc lúc 12 giờ đêm.”

“Trời trời.”

“Em vẫn còn tự hại...”

“Trời.”

“Bắt buộc phải tăng thuốc lên thôi.”

Và kê cho tôi thuốc chống loạn thần.

Khổ thân bác sĩ.

Vì tôi bắt đầu high lại và có dấu hiệu lưỡng cực nên đợt này bác đốp cho tôi thuốc chống hưng cảm.

Tôi đang uống thuốc chống trầm cảm, thuốc chống lo âu, thuốc chống hưng cảm, thuốc chống loạn thần, và thuốc tăng trí nhớ.

Quả này khi thay mẹ gan.

Đùa chứ tại uống thuốc nên tôi chưa high chứ tự hại xong là tôi hay high lắm.
14:00 24/08/2026
Nghiêm túc nghĩ về việc gặp người yêu lần nữa thì tôi sẽ cạp vài cái cho bõ ghét.
08:31 24/08/2026
Còn sống...
03:12 24/08/2026
Ngủ ngon.
03:11 24/08/2026
Ví mà nghèo quá lúc trầm cảm còn phải suy tính. Như tôi tự hại cũng phải tính toán sát trùng sao cho không bị uốn ván, không cắt máu chảy phải đi cấp cứu, rồi tiền thuốc nữa...

Làm bục mặt ra xong tối về lên cơn sáng đi làm tiếp.
03:09 24/08/2026
Ngủ phát mai tính.

Tôi vip pro đến nỗi chiều về lên cơn, xong chạy deadline, xong lại lên cơn, xong chạy về nhà, xong chạy đến chỗ cách mình 40km, xong lại về, lại lên cơn tiếp.

Tóm lại là cứ bước ra khỏi cửa thì tôi chill như chưa hề có chuyện gì.

Xong tôi nằm xuống thì trời má...

Nước mắt nhé, chảy vào tai. Nước mũi thì chảy và tôi cứ phải hít. Khóc không thành tiếng nên cứ chốc chốc lại nấc lên. Lại hít. Phổi thì đau mà tóc tai thì bết hết vào thái dương.

May mà tôi tắm rửa sạch sẽ, phòng ốc gọn gàng. Chứ tôi mà mất khả năng sinh hoạt thì có khi tôi kệ mẹ cổ tay cho máu nó dính đầy chăn. Mai lại tanh ngòm kiến bò.

Nói chung là tôi vẫn sống tốt trừ lúc lên cơn.

Đứa nào bảo bác sĩ giảm thuốc đâu.

Ừ mai bảo bác sĩ tăng lại.

Chứ ba ngày cắt tay bốn lần thì khó... Tôi khá quan ngại việc tôi lên cơn rồi cắt mẹ vào sâu thì chết ngóc.

(Nhỡ mà không chết thì cấp cứu tốn cả đống tiền. Tôi sợ tốn tiền lắm.)

Còn sống.

Lạnh quá.

Ngủ thôi.
03:01 24/08/2026
Ôi giờ khắc ổn định hiếm hoi của tôi. Có khi mai đớp tí thuốc vào lại bị thuốc quật cho lên cơn.

Cổ tay tôi không đau là thật nhé. Nó đã bắt đầu tê tê giật giật.

Em hỏi tôi vì sao lại đi khám. Tôi đã bảo rằng vì anh GVM bảo tôi đi khám.

Thực ra anh GVM đã bảo S_N đi khám.

Đi luôn cho nóng.

Xời. Những lời đàm tiếu qua loa linh tinh, không thể nào mà cản bước được Ma Gaming.
02:55 24/08/2026
“Đâu bác xem nào.”

“Cắt thế này sao mà chết được.”

Thì dần dần cho quen, đến lúc cần cắt phát chết luôn.
02:47 24/08/2026
My blood clotted like blood pudding...

Thêm tí lạc vào là ngon.

I've actually reached the point where the blood flows in a loop down my wrist instead of dripping out around the wound.

Rồi nó đông lại như tiết canh.

Má...

Tấu hài được là ổn rồi đấy.