SkyTara

SkyTara

Mi amor trasciende el tiempo, nunca se va, nunca se irá

13:12 29/05/2026
Mưa liên tiếp.

Mình nghĩ về những ngày tháng ấy, khi mình ngồi thế này, từ cửa sổ nhìn ra. Sự ảm đạm tràn lên da, và tâm trí trôi tuột theo dòng nước.

Sự mất mát. Lâu rồi. Mình mới suy nghĩ về nó.

Quen dần với việc này, một cách khổ sở...

Thực ra mình đã không có nhiều mối quan hệ đến thế từ khi trở lại, từ khi SkyTara gặp vấn đề và mình phải lang thang chỗ khác, tìm kiếm ai đó, kết nối, để cơn thèm lảm nhảm không nhấn chìm mình xuống. Kể từ dòng đầu tiên...

Mình luôn hành xử như một kẻ ngớ ngẩn với mục đích làm mọi người khó chịu.

Đến lúc này cũng vậy.

Thì không thân thiết. Nhưng ai chú ý đến, cũng sẽ như em. Dễ dàng bị cuốn vào đây...

Mùa này lại là mùa mà mọi thứ trống rỗng. Năm trước mình vất vả lắm mới qua được tháng năm. Còn những ngày cuối cũng không tha, bao giờ cũng có vài chuyện...

Tháng này như một lời nguyền và mình càng lúc càng ghét sự sinh ra của mình.

Cái gì cũng khiến mình bất an. Và cái gì cũng khiến mình mỏi mệt.

Thực sự mình đã phải mở cửa để bầu trời còn lọt vào đây...

Mình phải mở cửa để không bị ngăn cách...

“Chị cô đơn quá.”

Đôi lúc mình không nghĩ được nhiều thế...

Không nhận thức được nhiều thế...

Nếu mình không ngủ...

Nên mình đã ngủ rất nhiều. Rất nhiều.
12:12 29/05/2026
Cho bác về.

Mưa rồi.

Bác muốn ngủ.
11:11 29/05/2026
Lại có một loạt vấn đề khác, với chúng ta nhỉ...

Tôi không biết khi nào mới kết thúc. Nhưng nếu cuộc sống là một chuỗi ngày như thế này, thì thật lòng, ảm đạm quá.

Cố lên nhé...

Tôi không chắc về việc ngày mai trời lại sáng, bởi hôm nay đã mưa cả ngày rồi. Tôi không chắc rằng mọi chuyện sẽ tốt hơn, bởi gần đây tôi gây ra cả đống chuyện.

Tôi không chắc...

Nhưng tôi sợ rằng cậu lại nghĩ về việc không sống nữa.

Thật lòng tôi sợ lắm...

Tôi luôn nói còn sống là còn cơ hội, nhưng tôi không chắc. Chúng ta phải làm gì với cuộc sống này đây...

Những ngày tăm tối sẽ chóng qua, đúng không?
10:21 29/05/2026
Đừng đi...
09:58 29/05/2026
Ám ảnh quá tha bác.
09:57 29/05/2026
Cringe quá bác sợ lắm.
08:51 29/05/2026
Cho bác về-
08:37 29/05/2026
Hôm nay không thấy gương mặt quen thuộc. Buồn.
08:37 29/05/2026
Buồn ngủ quá. Nếu không ngủ, sự tiêu cực sẽ nhấn chìm mình...
08:30 29/05/2026
“It would be easy to ruin you.”

Thậm chí chẳng cần làm tới mức đó. Chẳng cần tới mức trở thành thói quen. Chỉ cần một câu nói thôi cũng khiến tôi suy nghĩ cả đời rồi.

Theo cách đó, trở thành nỗi ám ảnh. Theo cách đó, trở thành nỗi đau. Theo cách đó, trở thành tội lỗi. Và tôi lại nguyền rủa mình nhiều hơn cách mà bất cứ ai làm được.

Đúng, giới hạn cao nhất là cái chết. Nhưng ở dưới đó, tất cả mọi điều đều có thể khiến tôi sống dở chết dở.

Thật dễ dàng để.

Chỉ cần tôi ý thức được tội lỗi của mình, thì mọi điều sau đó, đều sẽ vĩnh viễn trở thành địa ngục.