SkyTara

SkyTara

Mi amor trasciende el tiempo, nunca se va, nunca se irá

15:20 30/05/2026
Tôi không bình tĩnh như tôi nghĩ.

Giọng nói.

“Chắc là do giọng nói.”

Em đã vượt qua những ngày ấy thế nào?

Đôi lúc tôi cũng tò mò.

Có lẽ em không biết điều đó, mỗi lần tôi nghe thấy giọng của em.

Thực ra để mình chìm đâu đó trong những điều đã cũ, là điều tôi không nên.

Tôi tồi quá nhỉ...
14:23 30/05/2026
[IMAGE]

Sàng tiền minh nguyệt quang
Nghi thị địa thượng sương
Cử đầu vọng minh nguyệt
Cha tao là Lí Cương

Chuyện là có ông gây tai nạn xong hét vào mặt nhân viên bảo vệ, "ngon kiện tao đi, cha tao là Lí Cương". Lí Cương là giám đốc công an thành phố.

Sau cùng ông này phải đi tù sáu năm.
13:46 30/05/2026
Chúng ta đều cần thời gian để vượt qua nỗi buồn của mình.

Mười bốn ngày.
13:42 30/05/2026
Ngủ thôi.

Nếu trời mưa.

Hãy chạy vào mái hiên.

"Thì hãy vẫy tay và nói chào."

Có quá nhiều suy nghĩ ở đây. Và việc viết ra cũng khiến mình mệt.
13:39 30/05/2026
Mình ghé quán cà phê. Lâu lâu mới ghé một lần. Thực ra cứ một năm mình mới ghé.

Có khi ủ mình ở đó mãi là điều tốt.

Thực ra cứ vào khoảng tháng năm, những ký ức này sẽ về, chuỗi ngày quen thuộc đầy rẫy ảm đạm mà đến cả mình cũng không chắc nên gọi như thế nào. Gần đây mình cứ nghĩ về bức tranh anh vẽ tặng, về khoảnh khắc mình rơi xuống trên bầu trời lớn rộng. Lẽ ra mình đã bay, nhưng với tất cả những gì mình nghĩ được khi ấy, thì trông mình như đang rơi hơn.

Mỗi năm có một bản Chưa bao giờ, được lưu lại tại đó, nhưng sau này không truy cập được, thành ra mình mất cả bức tranh, mất các logo, mất luôn những ký ức duy nhất còn lại... Lẽ ra mình đã sao lưu lại. Lẽ ra là vậy. Mình ỷ lại vào sự tồn tại của nó, và cuối cùng mất hết.

Rồi sẽ có một ngày SkyTara biến mất?

"Chừng nào anh còn ở đây."

Chị à.

Em rất tệ trong việc làm Accord.
13:27 30/05/2026
Dạo này mình rảnh nên tập trung quan sát một người là điều tốt.

Ba tiếng. Thực sự là ba tiếng.

Lâu hơn cũng được.

Chà? Người già thực sự có thể ngồi ba tiếng ngắm dòng người qua lại mà không cần điện thoại. Giờ thì mình thực sự có thể làm được điều đó? Chắc là do tuổi già.

Cười xinh thế mà ít cười như vậy ghê.

Mình sẽ bắt giữ một chút.
08:56 30/05/2026
Tôi sau một buổi sáng sếp gửi văn bản đầy lỗi thể thức và bảo tôi chỉnh lại.

Ừm?

Tôi không phải nhân viên văn phòng.

Và làm ơn đừng có viết sai thể thức tiêu ngữ...

Tại sao quốc hiệu lại rớt chữ mồ côi?

Tại sao thụt đầu dòng bằng phím cách...

Khóc.
03:40 30/05/2026
Vì ban ngày ngủ lắm nên đây là lúc get to know me.

1. Cậu có bao nhiêu tab đang mở chỉ vì “để đó lát xem”?
Thường thì không, tôi sẽ tắt tab sau khi xong việc. Nhưng hai ngày nay đang mở 6 tabs liên tục. Một tab Discord, một tab SkyTara, một tab email, một tab sách, một tab sách khác nhưng là phiên bản copy được của cuốn sách đó, và một tab ChatGPT cho các nghiên cứu.

2. Cậu là kiểu người dọn bàn học trước khi làm việc hay làm giữa đống hỗn loạn?
Thực ra bàn học của tôi luôn trông như vậy. Nó bừa bộn nhưng nó luôn như vậy. Vị trí của laptop, của dây sạc, của cặp sách, của đồ dùng luôn như vậy. Trông hơi bừa bộn vì có nhiều dây, nhưng vẫn trật tự. Nên là, hầu hết thời gian, tôi không cần dọn.

3. Có bài nhạc nào cậu nghe nhiều tới mức não tự bật lên lúc im lặng không?
Không. Từng có, nhưng giờ thì không. Gần đây tôi ít bị sâu tai lắm.

4. Cậu từng mở tủ lạnh chỉ để đứng suy nghĩ nhân sinh chưa?
Tốn điện chết đấy chứ ai lại làm thế. Tôi sẽ suy nghĩ nhân sinh khi mở cái khác, mở lồng máy giặt chẳng hạn. Cả ngày trời mưa nên phải phơi quần áo trong nhà. Trời mưa nhiều quá cũng không tốt.

5. Nếu cuộc đời cậu có aesthetic riêng, nó sẽ là gì?
Tôi cũng không rõ, vì trông nó không aesthetic lắm. Đời tôi là một mớ hỗn độn và mệt lắm...

6. Cậu là kiểu “để tôi tự làm” hay “thôi cứu tôi với”?
Cả hai. Trong công việc thì đúng là "dăm ba để bác", nhưng trong các mối quan hệ thì tôi thực sự tìm kiếm sự giúp đỡ từ tất cả mọi người. Vì tôi không giỏi cái này đâu...

Một người từng nghĩ đến việc bỏ lại hết tất cả chỉ để đi chết, đột nhiên muốn nghiêm túc với những người bạn ở quanh mình, đúng nghĩa là phải làm lại từ đầu, học cách đối xử, và những thứ như vậy. Tôi thiếu rất nhiều trải nghiệm trong đời mình. Và phải học nhiều thế trong thời gian ngắn, thực sự khó khăn đôi chút. Cảm ơn vì đã kiên nhẫn với tôi, bất cứ ai, đã từng, đang, xuất hiện, ở đây, với tôi.

7. Có món đồ nào cậu quý vô lý không?
Không có món đồ nào tới mức đó đâu. Cái laptop của tôi khá đắt nhưng tôi hành nó như con.

8. Cậu nghĩ mình hợp làm nhân vật phụ bí ẩn hay narrator (người kể chuyện) hơn?
Làm người quan sát. Tốt nhất là không đụng tay vào việc gì. Nhưng để có giá trị thì ghi chép lại mọi thứ, và trở thành người kể chuyện. Đúng vậy đấy, trong thế giới của Zero thì tôi là Accord.

Mà, Accord sờ ngực Zero nên tôi không chắc cô ấy thuần dẫn truyện. Chắc là tôi cũng muốn có quyền hạn đó?

9. Nếu được biến thành một sinh vật fantasy, cậu sẽ là gì?
Thành ma cà rồng. Nghĩ về việc cắn ai đó rồi hút máu có vẻ vui. Nhưng mà thật đấy, lỡ uống phải máu có vị dở tệ thì sao? Chắc là cả tối đó cảm giác như đã ăn cá.

10. Cậu có thói quen nào hơi NPC (lặp đi lặp lại như nhân vật game) không?
Nhiều. Nhất thời không nhớ ra, nhưng nhiều. Tôi máy móc đúng nghĩa.

11. Nếu tâm trạng cậu hôm nay là một màu, nó sẽ là màu gì?
Màu trắng. Vì tình yêu như truyện cổ tích... Đùa thôi. Không nghĩ được màu khác.

12. Cậu hay tưởng tượng hội thoại trong đầu rồi tự thắng tranh luận không?
Tưởng tượng thì có, nhưng chủ yếu là thua. Có khi im luôn vì bị chửi kinh quá...

13. Cậu có “comfort food” (món ăn khiến mình dễ chịu hơn) không?
Bánh mì que. Nó là bánh mì, nhỏ xíu dễ ăn, thơm, làm tôi nhớ đến tiền bối.

14. Nếu được sống trong một mùa mãi mãi, cậu chọn mùa nào?
Chẳng lẽ lại chọn mùa hè vì rảnh? Nhưng thực ra mùa hè nóng điên. Tôi thích mùa thu hơn. Dù vậy được ở trong mùa đông mới tuyệt. Trời thì lạnh, ngủ đã. Có tuyết rơi. Tuyết rơi...

15. Điều “rất cậu” mà người khác nhìn phát nhận ra ngay là gì?
À thì nguyên một cây đen. Tóm lại là dễ nhìn ra lắm.
23:35 29/05/2026
Tôi nợ em một ân tình.
16:20 29/05/2026
Allium đã gặp vợ của mình.

Cũng đã đến lúc rồi...

Con cáo.

Rời nơi này thôi.