SkyTara

SkyTara

Mi amor trasciende el tiempo, nunca se va, nunca se irá

10:16 10/05/2026
Chừng ấy thời gian rồi vẫn muốn xin lỗi em cho đàng hoàng.

Không có sự trả thù nào ngọt ngào hơn việc để chính mình trải qua một mối quan hệ như thế, nhưng mình trong vai em.

Mình hiểu em hơn. Nhưng lại là quá muộn.

Và cũng quá sớm, để mình làm gì đó cho mối quan hệ lúc này. Mình thực ra không giỏi đến thế. Mình học mọi thứ rất chậm. Như thể học Toán, như thể thuộc công thức, mình cần rất nhiều thời gian để biết nên làm gì với bản thân trong quá khứ.

Mình đã luôn nghĩ quyết định rời đi của em là đúng đắn. Mình đã cố theo dõi em xem khi đó em thế nào.

Em rực rỡ lên dần khi không bị mình hủy hoại.

Và càng như thế, mình càng dằn vặt.

Thực ra, người hèn nhát, là mình. Và mình biết sự tê liệt ấy là gì. Một sự tê liệt dài đằng đẵng. Khi ấy mình cũng là sinh viên năm cuối đúng không?

Cho đến khi ra trường và đi làm thế này, mình vẫn không biết làm gì với mối quan hệ mới. Mình vẫn chờ ai đó đến yêu thương mình và chịu nổi mình. Cùng với một loạt suy nghĩ bất an đánh chìm mình sáng tối. Cùng cảm giác căm ghét bản thân.

Tất cả những điều này, thật quen thuộc.

Mình cũng không cảm thấy gì khi em nói rằng em phải vùi đầu vào công việc để quên đi nỗi đau mình tạo ra.

Thời gian im lặng càng lúc càng dài.

Thực ra rời đi là đúng, nhưng không phải vì nó mang lại hạnh phúc cho mình hay cho em, mà vì nếu ở lại thì tất cả mọi thứ sẽ lao xuống địa ngục. Với sự bất ổn của mình. Và với sự bất an của em.

Lần này cũng như vậy...

Không phải vì nó khiến mình hạnh phúc, hay khiến anh nhẹ nhõm. Mà cứ ở lại... thì những điều trước đó sẽ diễn ra thêm lần nữa.

Không thể thay đổi trong ngày một ngày hai.

Mình ấy mà, đã biến mất bốn năm đó thôi...
10:02 10/05/2026
Mỗi buổi sáng chỉ cần...

Thức dậy và nói chào...

Và sau đó...

Đúng là ai làm việc nấy...

Rồi sao nữa...

Rồi sao... thực ra, mình cũng không biết.

Em có nhiều chuyện để kể. Mình có chuyện để kể không...

Liệu em có sợ rằng mình không yêu em nữa.

Nên em mới hỏi nhiều như thế.

Và mình chỉ cần một câu trả lời rõ ràng cũng đủ khiến em đi...

Không phải đâu. Không phải hành động như nạn nhân khi mình cứ nói về em như thế...

Càng nghĩ về em, mình càng căm ghét chính mình.

Em không bỏ mình đi.

Em không.

Cho đến cuối em vẫn tử tế quá...

Vì thế mà mình cảm thấy em xuất hiện như trừng phạt mình...

Hoá ra khi em nói em còn yêu mình, thì cảm xúc đó là như thế này...
09:56 10/05/2026
Chà, thương lượng sẽ kéo dài đây...
09:54 10/05/2026
Là cái gì cũng được, chỉ không nên là một con người.

I can't be a lifesaver.

I was never.

Mình ước mình có thể. Nhưng mình không làm được rồi...
09:51 10/05/2026
Rồi mình sẽ trưởng thành hơn
Kiên cường hơn, không còn như lúc trước
Em sẽ dần quên từng đêm khóc nấc trên đôi vai này...

Ngày em có đến bên ai trong đời
Thật tâm vẫn chúc em luôn vui cười
Vì anh yêu em rất nhiều, chỉ là chúng ta chọn rời xa


Ngày cậu ấy liên tục nghe bài này, mình cũng nghe.

Không thấy đau lòng đến vậy.

Mình thực sự đã yêu anh ấy...

Rất nhiều...

Có cứu vãn được không...

Mình bắt đầu hy vọng cho một cứu vãn.

Hôm nay sẽ đau buồn đây, mình ngủ nhiều quá. Đầu óc trống rỗng.
09:47 10/05/2026
Vậy là chia tay.

Trước cả khi có danh phận. Thực sự chia tay rồi...

Hoá ra mình mới là người không đợi được, không kiên nhẫn được, mình lại đi, như họ.

Hoá ra mình không vững vàng tới thế.

Hoá ra, đây vẫn là một bài học.

Mình học được gì...

Mình không biết nữa...

Mình vẫn còn yêu anh.

Nên cảm xúc này, đau đớn quá...
09:43 10/05/2026
Thương lượng.

Tức là, nghĩ đến mọi viễn cảnh để cứu rỗi tình huống hiện tại.

Nghĩ rằng nếu thế này thì sẽ khác. Thế kia thì sẽ khác.

Giọng nói...
09:41 10/05/2026
Mình đã ngủ. Ngủ như thể những điều vừa rồi chỉ là một giấc mơ.

Nếu khoảng cách không phải vấn đề, thì có phải mọi thứ sẽ tốt hơn không?

Liệu có cần một cái ôm...

Mình bắt đầu...

Cảm thấy đau buồn...
09:40 10/05/2026
Tâm trí mình đầy ắp...

Gương mặt, giọng nói, từng kỷ niệm.

Đúng là đã yêu.

Đúng là đã yêu.
07:25 10/05/2026
“Nhưng mà tôi không bỏ cậu lại được.”

Thực ra ban đầu, nghĩ rằng cậu sẽ cứu rỗi tôi, đã là bắt đầu của một loạt bi kịch.

Kể cả khi cậu đi mà vẫn còn suy nghĩ mang theo tôi, đó lại là một loạt bi kịch khác.

Năm dài tháng rộng, tôi phải nhận ra sau những trải nghiệm của mình.

Năm đó, cậu đã cố gắng hết sức với tôi.

Xin lỗi, vì đã không mang lại hạnh phúc.

Xin lỗi, vì gạt đi mọi nỗ lực giúp đỡ của cậu.

Xin lỗi, vì mệt mỏi trước sự cao thượng của cậu.

Xin lỗi, tôi cũng ghét tôi rất nhiều.

Năm rộng tháng dài.

Những bi kịch này, lại tiếp diễn. Con người xét cho cùng chỉ là thế, là thế, là thế.