07:20 10/05/2026
Con người là động vật xã hội.
Hạnh phúc.
Cũng phải gắn liền với bản chất xã hội này.
Mang lại giá trị và tạo ra niềm vui, được công nhận và được yêu thương, những điều như thế...
Làm thế nào để hạnh phúc mà không vì ai hay vì thứ gì cả?
Trong khi định nghĩa nhỏ nhất của hạnh phúc là được đáp ứng nhu cầu. Một cái gì đó, một ai đó, hạnh phúc vốn là phải gắn liền với những điều như thế rồi.
Cho nên có một ngày cậu ấy cãi nhau với mình, và chốt lại rằng, con người thật phức tạp với đám cảm xúc đó.
Năm ấy mình chưa già thế này, nhưng cũng không nói được gì, chỉ ngồi cười cười.
Mình cũng nghĩ đến chuyện rời đi, vài lần, và chối bỏ cảm xúc, vài lần.
Nhưng vì mình là con người, nên không thoát khỏi đó được.
Chỉ là về con người thôi.
Phân tán ra.
Cho nhiều người, nhiều việc.
Chắc đó là câu trả lời để không sụp đổ.
07:12 10/05/2026
Khó nhé. Khó đấy.
Chắc là một vết thương, nên đâu đó nhoi nhói. Nhưng phần lớn là tốt đẹp, nên mình cũng không nghĩ được nhiều tới thế.
Chắc là đi sáng rồi chiều về.
Chà...
Tôi vẫn ở đây. Vẫn ở đây thôi.
07:10 10/05/2026
Nhưng mà mi amor, no tengas miedo.
Mi amor, un río eterno.
Que limpiará tus heridas.
06:52 10/05/2026
Biết tại sao là Những cảm xúc tối tăm kiêu hãnh không?
Vì hai chữ cuối trong bài thơ đó là “Vĩnh biệt”.
Chỉ là lúc trích ra, mình không nhắc đến hai chữ cuối này.
06:47 10/05/2026
Lúc nào cũng là lúc mà nhiều việc nhất, đột nhiên mọi thứ ập xuống, cũng không biết phản ứng thế nào cho đúng.
Có năm giai đoạn của nỗi buồn. Chối bỏ, tức giận, thương lượng, tuyệt vọng, chấp nhận. Mình vẫn đang ở chối bỏ. Chỉ là sốc đến mức không chắc cái gì đang diễn ra.
Nhưng mình không muốn tức giận lắm. Nên mong rằng nếu có oán thù gì thì cũng nhẹ nhàng thôi...
06:44 10/05/2026
Linh cảm được có chuyện không hay, nên mới gọi đến. Và hỏi những câu như thể, lông gà vỏ tỏi. Nhưng tuyệt đối không nói nhớ tôi.
Đôi mắt thể hiện rõ ràng rằng...
Nhớ tôi. Muốn tôi ở đó.
Trong phút chốc tôi thấy mình nhẫn tâm.
Nhưng trong phút chốc tôi thấy cũng không nhẫn tâm lắm.
Đây không phải sự trả thù. Tôi cũng không chắc... Tôi không muốn trả thù. Sự rời đi này, không phải trả thù.
06:41 10/05/2026
Trống rỗng quá...
06:36 10/05/2026
Vì vài lý do, thực lòng cảm ơn Zero vì đã tát cho mình tầm hai mươi phát, cho tỉnh táo.
Nhưng mà mình tự hỏi có nên buồn đôi chút không.
Cơ thể mình phản ứng thế nào?
Có buồn nôn không.
Thực ra một tháng trước đã là trống rỗng. Bây giờ cũng không khác mấy.
Nặng nề thôi. Chỉ là nặng nề.
06:33 10/05/2026
Ban đầu mình nghĩ sẽ đi đâu đó vào hôm nay. Nhưng xảy ra chuyện rồi, nên ở nhà.
Mình cũng không biết là nên khóc hay nên thế nào. Từ hôm qua đã không khóc được. Chỉ là buồn ngủ, buồn ngủ và mình ngủ thật.
Yêu...
Có một vài lần mình nhận ra mình yêu ai đó, hơn tất cả những gì mình nghĩ.
May mà kết thúc nhanh, chứ không dằn vặt như với cậu ấy.
Gọi là sống trong ảo tưởng?
Mình cũng không rõ lúc đó mình thế nào, nhưng lời tàn nhẫn nhất, chắc cũng là, cảm xúc bị cuốn đi. Dăm ba sự rung động, cũng dễ dàng như cách em nói với tôi. Rằng là, vì tôi đã hát cho em nghe. Vì tôi ở cạnh em đến khi em ngủ. Vì giọng của tôi ngọt ngào. Vì tất cả mọi thứ mà em sa vào đây nhưng rồi, em không yêu tôi.
Thực ra mình cũng không rõ.
Nhưng một người ích kỷ như mình bắt đầu dịu dàng hơn khi nghĩ đến ai đó, chỉ đơn giản như thế.
“Cậu có yêu tôi không?”
“Thế là được rồi.”
Sự áy náy mà mình mang theo cả đời, hy vọng là không lặp lại trên ai...
06:25 10/05/2026
Hoàn toàn nghĩ đến Zero và câu nói của cậu ấy.
Tức là ngay từ lúc ấy, mình đã chuẩn bị tinh thần. Thực ra ngày nào mình cũng chuẩn bị tinh thần cho việc này. Vì vậy nên, một câu cũng không viết cho tương lai.
Vì vậy nên, không viết gì nhiều ở SkyTara. Lỡ sau này nhìn thấy lại, chắc chỉ là hối tiếc.
Gọi là điều gì làm được, đều đã cố gắng làm cả.
Nhưng mà đúng như Zero nói. Dù tàn nhẫn. Nhưng Zero, lúc nào cũng thế, nói đúng.