13:44 01/05/2026
Mà vì thế nên với những người mình không quan tâm, thực sự đúng là “không để vào mắt”. Người thân đã không nhớ mặt rồi, huống gì...
Mà đã không nhớ mặt thì trang phục hay cử chỉ cũng không nhớ.
Thực ra lúc bị nói thế, mình cũng hơi buồn. Nhưng sau này nghĩ lại thì, người ta nói đúng. Tại vì mình không chú ý thật.
13:39 01/05/2026
Không phải mù mặt, nhưng cũng không nhớ được, không hình dung được.
Chỉ là đường nét, từng đường nét một. Nên nếu gặp hai người có đường nét giống nhau thì mình chịu.
Làm việc phải tiếp xúc với nhiều người mà cứ gọi nhầm tên. Nên mình mới có danh sách. Thực ra là do aphantasia chứ không phải thông minh gì đâu.
Cả đợt đó nữa. Thực ra là do mình không hình dung được mấy cái nút bấm trông thế nào. Chứ chẳng phải làm việc thông mình. Mình cẩn thận thế là vì mình không tưởng tượng được thôi.
12:50 30/04/2026
Mình khóc ngon lành. Đúng là khóc ngon lành luôn.
10:44 30/04/2026
Đau đầu quá. Ngủ nhiều đau đầu quá...
Cơ thể cũng đau...
Không muốn đi đâu cả.
Muốn ở nhà.
Ngủ.
Ngủ xuyên lễ được thì tốt.
Mình có còn hơi ấm nữa không?
Mình có còn cần ai đó nữa không?
Như là, xen vào giữa hẹn ước của cậu với cái chết.
Ra thế...
Ra là cảm giác như thế...
Xin lỗi...
Xin lỗi vì tôi đối xử với cậu như thế...
Tôi sẽ dằn vặt cả đời. Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho tội lỗi của tôi.
10:41 30/04/2026
Anh sẽ nhớ em lắm đấy.
Tạm biệt nhé.
Đây sẽ là những ký ức đẹp đẽ nhất.
Chúc chị ngủ ngon.
Phản ứng của mình với những lời thế này chưa hề thay đổi. Vẫn là hoảng loạn.
Nói rằng không sợ là nói dối.
Cố gắng thích nghi để không sợ sệt như thế. Nhưng sau cùng, vẫn y nguyên.
Cảm xúc con người đúng là thứ phức tạp.
Mình cứ nghĩ chỉ làm những gì mình muốn là được.
Nhưng làm thế nào đối diện với nỗi sợ mất đi, mình không biết.
Ừ đúng, mọi thứ diễn ra hệt như cách mình lo ngại, đáng sợ biết bao.
Đáng sợ biết bao...
03:59 30/04/2026
“Tạm biệt.”
“Chúc chị ngủ ngon.”
...
03:39 30/04/2026
...
03:38 30/04/2026
Sợ quá.
03:38 30/04/2026
Sợ. Sợ quá.
03:38 30/04/2026
3

7 30/04/2026
Mình không ổn.