21:24 17/04/2026
Từ từ thôi.
Mình cũng nói với rất nhiều người rằng điều này không sai gì.
Không muốn nói thì cũng chẳng ai ép được.
Giờ thì tắm thôi.
Chắc là không làm gì được.
Haha...
Cả tháng qua. Mình... đang làm gì với cuộc đời mình thế nhỉ? Mình cũng không chắc...
21:21 17/04/2026
Chắc mai lại thành trò cười vì cái tội la hét và đập phá.
Đây không phải lần đầu.
Nhưng không quan trọng nữa.
Thật là...
Mình đang định bỏ nhà đi đấy à? Mình. Mình à. Người như mình. Người làm công việc này. Người ngoan ngoãn như mình. Ầy, chẳng biết giải thích sao luôn. Mình cũng không thể nói là tại mình sợ ở nhà nên phải chuyển đi. Mình cũng không thể nói là mình cãi nhau với người nhà. Tại có cãi quái đâu. Thà kiểu xung đột xong chửi từ đầu làng đến cuối xóm. Thà mình là một thằng nhóc đang bất đồng với gia đình. Thà mình là một ai đó khác có lý do để rời khỏi nơi này.
Nhưng mình sẽ đi thôi.
Thế nên chẳng có gì quan trọng.
21:16 17/04/2026
Hôm nay lại không làm việc được. Ngày mai chắc cũng không. Mình sẽ chuyển mọi thứ đi từ từ. Những gì không chuyển được thì đem đốt vậy.
21:16 17/04/2026
Tuyệt. Giờ thì cảm giác ghê tởm đang ùa về. Và các tội lỗi của mình chừng ấy năm qua nữa. Ba thập kỷ qua. Từ khi nhận thức được. Mọi thứ. Cả việc quá ngu ngốc. Cả việc thiếu kinh nghiệm xã hội. Cả việc làm sai.
Không thể cầu cứu bất cứ ai.
21:13 17/04/2026
Mình chỉ muốn được yên ổn mà sống thôi mà. Bình thường mà sống. Sống như một người bình thường.
Tại sao mình thành ra thế này?
Haha. Chẳng có chuyện gì để phải thành ra thế này...
21:13 17/04/2026
Mình muốn được yêu thương.
Mình cũng không muốn đứa trẻ mà mình sẽ sinh ra bị đối xử như cách...
Mình sẽ bỏ mặc nó mất. Mình sẽ nguyền rủa nó. Mình sẽ làm nó sợ. Mình sẽ làm nó sợ vì mình thối nát từ bên trong.
Không đẻ con không lập gia đình và không yêu đương...
Nhưng mình có tình cảm với anh rồi...
Haha làm sao bây giờ...
21:11 17/04/2026
Mình bất hiếu, nhỉ?
Tóm lại, không phải tấm gương tốt.
Sao mình lại ghét người sinh ra mình chứ? Mình thậm chí không ghét...
Mình chỉ mệt...
Ừ mình chỉ mệt...
Tha cho mình đi...
Chưa đủ à. Mình đã chi trả mọi khoản rồi. Làm ơn. Cho mình. Một chỗ. Để về...
21:08 17/04/2026
Mình cũng không thể nhấc máy khi bản thân đang khóc. Nước mắt đang chảy. Đầu tóc bù xù vì mình phải nằm trên đất một cách khổ sở. Mình nối đất một cách khổ sở khi nền nhà tanh tưởi và cảm giác buồn nôn ngập lên. Nhưng chỉ có nền nhà mới đủ lạnh và mình quá mệt mỏi để lết ra ngoài đất. Mình không biết trả lời sao với những lời hỏi han. Mình không muốn nói. Họ sẽ tiếp tục hỏi. Họ không để yên cho mình nếu mình bảo đó là một cơn hoảng loạn và ừ, mình bị tâm thần. Và sẽ đéo có lý do gì để một kẻ như mình trầm cảm. Mình có công việc ổn định. Có cha có mẹ. Lành lặn và ừ. Đang sống với gia đình nên đéo phải lo lắng cơm nước. Ừ. Tuyệt thật. Tuyệt thật...
Cái tủ lạnh trống rỗng. Cả những món mà mình mua về để tự trấn tĩnh. Haha... Mình không thể ích kỷ để nói, không. Nhưng mà, làm ơn, chừa cho mình một ít. Và đừng đóng cửa rầm rầm. Và đừng đi qua mà vén tấm rèm lên. Đừng cọ thìa vào răng. Đừng bật đài mà không chỉnh đúng tần số. Đừng chép miệng. Đừng làm mọi thứ tanh tưởi. Đừng hỏi thăm mình. Để yên cho mình. Làm ơn buông tha cho mình. Làm ơn cho mình tự do hoặc là giết chết mình.
21:01 17/04/2026
Mình không giúp được. Mình không hàn gắn được. Mình không phải người hàn gắn. Mình hèn nhát và mình sẽ trốn đi. Hoặc là mình tồn tại ở đây và một lúc nào đó mình sẽ chết trước khi mình trốn đi.
Ban nãy không có dao và mình cứ nhìn vào kéo. Mình không biết... Mình không biết... Chỉ một cơn nữa thôi và mình sẽ tự giết mình hoặc làm bị thương ai đó. Hoặc một con gì đó. Con mèo của mình? Con chó của mình? Mình sẽ làm bất cứ gì chỉ để cơn điên của mình được phát tiết và đập phá đồ đạc là không đủ. Mình đã không đập phá... mình đã không, nhưng hôm nay thì có và thế là hết. Mình không bình tĩnh. Mình không ổn. Mình không giỏi trấn tĩnh. Mình chưa hề thoát ra khỏi nó và mình không thể, nếu mình còn ở đây. Nếu còn ở nhà. Nếu có ai đó ở đây và kéo cửa rầm rầm như vậy.
Giọng của anh cũng không trấn an được mình. Mình co cứng khi có ai đó đi qua. Không nghĩ được gì cả. Mình không thể yên tâm tập trung vào anh. Haha mình chỉ muốn được ngủ yên thôi. Ừ đúng, mình chỉ muốn được ngủ yên. Mình muốn được yêu ai đó và tập trung vào việc yêu thương. Không phải đối phó với những vấn đề này. Những cơn hoảng loạn vô lý này. Mình đã không thể giữ bình tĩnh được và đây là lần thứ hai trong năm ngày qua. Tần suất càng lúc càng nhiều. Mình không gặp tâm lý gia được. Mình không dám nhắn cho chị. Mình không thể cứ thế này mà chạy tới chỗ anh. Mình không có ai ở đây cả. Haha...
20:53 17/04/2026
Mình đã lên cơn.
Trong thoáng chốc ấy, tất cả ký ức không hay ập đến. Về việc mình đã nằm ở đây như thế nào. Về việc mình hoảng loạn thế nào khi có người đi qua. Về việc mình sợ hãi khi âm thanh vang lên. Về việc mình căng thẳng khi tiếng ồn vọng đến. Về việc mình la hét và tự hại. Về cái lần mình khóc và cào xé bản thân. Ngay chỗ này. Toàn bộ những lần thê thảm ấy đều là ở đây và đến từ đây.
Trong phút chốc, mình đã sinh ra ảo giác. Trong phút chốc ấy, lại có một gương mặt dán sát vào mình. Và mình lại nhớ rằng mình đã lang thang không về khi mình học Đại học. Mình lại nhớ lần mình bỏ ra khỏi đây và những lời cười cợt đeo bám phía sau. Mình lại nhớ việc tủ lạnh trống rỗng dù mình đã chất đầy trước đó. Mình lại nhớ cảm giác buồn nôn khi bị ép ăn. Mình lại nhớ những lời miệt thị đó. Mình lại nhớ những lời rủa xả và mình không thấy bản thân đáng sống.
Mình lại nhớ lý do mình ở đây. Vô vọng tìm kiếm tình yêu thương và sự quan tâm từ người thân. Nhưng càng lúc càng mất dần mọi thứ. Mình đã không nói chuyện gì cùng họ. Mình không có cả không gian riêng. Họ luôn có thể xông vào.
Haha mình sợ. Mình đã luôn luôn sợ khi sống ở nhà. Mình sợ và khốn khổ. Mình tự hại lén lút và thậm chí giật mình khi đang cố trấn tĩnh bản thân. Mình không muốn nhưng vẫn phải làm vì mình sống ở nhà. Người mà mình quan tâm... Người mà mình gọi là lý do thậm chí khiến mình tự rủa xả bản thân mỗi ngày. Mình...
Mình...
Không còn gì để bấu víu vào. Trông khốn khổ thật. Nhưng trước giờ mình cũng không bấu víu vào đó. Vào bất cứ đâu. Chỉ có cảm giác sợ hãi. Dè dặt. Không được phép phạm sai lầm. Cảm giác buồn nôn. Cảm giác mệt mỏi. Cảm giác muốn khóc mà vẫn phải giữ nét mặt ráo hoảnh. Cảm giác kinh khủng khi tiếng thìa cọ vào răng vang lên. Tiếng dép loẹt quẹt. Tiếng nhiễu của đài. Mùi tanh của nội tạng. Mùi thối rữa. Mùi thơm của mình cũng không đủ để trấn tĩnh mình và giọng của mình cũng không đủ...
Không có gì là tự nhiên cả.
Như mình đã nói thôi. Không phải gia đình nào cũng là chỗ dựa. Chẳng có việc gì sai nếu phải rời khỏi những người đã ở với mình gần ba thập kỷ trời.